Chương 34: Khu công nghiệp

Đây là lần đầu tiên Nhạc Lượng phải một mình vượt qua cả đêm dài. Cô co ro dưới tấm rèm đã tháo xuống, những vết thương trên người đau đến tê dại, toàn thân mệt mỏi rã rời chỉ muốn chìm vào giấc ngủ.

Đèn pin đã bị cướp mất, nếu không có ánh trăng ngoài cửa sổ chắc chắn cô sẽ hoàn toàn chìm trong bóng tối đến mức đưa tay ra cũng không thấy.

Khi chỉ có một mình, con người dễ dàng rơi vào những suy nghĩ sâu xa. Rất nhiều niềm tin tưởng như chắc chắn không thể lung lay, vậy mà trong đêm tối lại dễ dàng bị lật đổ.

Nhạc Lượng vẫn luôn cho rằng mình cảnh giác đủ nhưng từ chuyện hôm nay bị lừa đã chứng minh rằng, trong tiềm thức cô vẫn còn tin tưởng con người. Nếu không, cô đã chẳng sơ hở mà chỉ chú ý phòng bị quái vật lại lơ là đề phòng người khác.

Ngoài miệng thì cô luôn nói con người trong thời buổi này đã đánh mất hết giới hạn đạo đức, thế nhưng trong lòng cô vẫn ngấm ngầm đặt họ ở vị trí cao hơn.

Nơi này chẳng khác gì địa ngục, đạo đức chỉ còn là tàn dư.

Không thể tin tưởng ai cả.

Ánh trăng sắc lạnh rơi xuống mái ngói, một bóng người nhanh nhẹn vượt qua bức tường cao hơn hai mét, lặng lẽ ẩn mình trong bóng tối. Chưa đến nửa phút sau, một con quái vật kéo theo cái đuôi dài im lặng xuất hiện ở mé bên kia bức tường, ba con mắt trừng trừng bao quát toàn cảnh.

Ngay sau đó lại thêm hai con quái vật nữa nối gót xuất hiện. Chúng tụ tập lại như thể đang âm thầm thương lượng cách phối hợp để vây gϊếŧ con mồi, sau đó kiên nhẫn chờ đợi.

Cuộc rượt đuổi này đã kéo dài gần nửa giờ. Vì chưa có điện nên người kia không dám chạy bừa vào những toà nhà tối om. Chỉ có thể dựa vào ánh trăng mà né tránh, lẩn quẩn giữa những con đường trống trải.

Khi cuộc rượt đuổi biến thành màn so kè về sức bền và sự kiên nhẫn. Bên nào có thể duy trì lâu hơn, bên đó sẽ thắng.

Một tiếng “răng rắc” vang lên từ cánh cổng lớn cách đó chừng mười mét. Trong bóng tối, bóng dáng kia lập tức đoán được vị trí của cả ba con quái vật rồi đột ngột di chuyển. Người kia áp sát vách tường rồi bật nhảy xa năm mét về hướng ngược lại. Nắm lấy một thanh chống và nhanh chóng lộn người vượt qua bức tường bên kia.

Chín con mắt xoay ngoắt 360 độ lập tức khoá chặt mục tiêu. Những con quái vật to lớn nhưng linh hoạt không kém lập tức khởi động một đợt tấn công mới.

Người kia tuy nhanh hơn chúng một bước nhưng không đủ để kéo giãn khoảng cách. Sau thời gian dài bị truy đuổi, thân thể người kia cũng dần trở nên chậm chạp.

Ngược lại thể lực quái vật vẫn dồi dào khiến chúng càng thêm phấn khích, gầm gừ trầm đυ.c, bốn chi lao mạnh về phía con mồi đã gần như kiệt sức.

Tiếng thở gấp gáp dồn dập, mồ hôi ướt đẫm tóc mai, nhỏ giọt men theo đường cong nơi cằm.

Không thể cầm cự thêm nữa. Bóng dáng kia lao thẳng vào cánh cửa lớn của một xưởng tối om. Vừa đi vào bóng đêm, người kia bất ngờ hạ thấp cơ thể, đầu gối quét qua nền đất gần như trượt sát mặt đất lướt đi.

Con quái vật lao vào trước khoảng cách với người kia chưa đến ba mét, càng thêm phấn khích, bùng phát tốc độ cực hạn lao thẳng tới.

Máu nóng văng lên nhuộm đỏ lưỡi dao. Không khí như ngưng đọng.

Bốn thanh đao lớn cố định sẵn trên giá bất ngờ đâm xuyên qua lớp da thô ráp, đóng chặt con quái vật tại chỗ khiến nó không cách nào thoát ra.

“Grừm! Gào!”

Tiếng gào thảm thiết vang lên khiến hai con quái vật phía sau khựng lại do dự không dám tiến thêm.

Trong bóng tối của nhà xưởng, một vệt sáng xanh nhạt loé lên. Quầng sáng xoay chuyển dường như đang nhắm vào một hướng. Đôi mắt của lũ quái vật run rẩy, lần này lại lộ ra sự sợ hãi!

Một tàn lửa bắn đi, vẽ nên đường cong hoàn hảo giữa không trung.

Ngọn lửa bùng lên chỉ trong nháy mắt đã nuốt trọn không gian bằng biển lửa dữ dội.

Thân ảnh kia im lặng rút lui khỏi sân khấu.

Ánh trăng dịu dàng dừng lại nơi khoé mắt phượng nhếch cao.

“Rầm!”