Chương 31: Khu công nghiệp

Trần Đạt Đạt thật sự gia nhập vào tổ đội mới sau mấy câu giao dịch ngắn ngủi của Nhạc Lượng.

Còn cô thì vào một buổi chiều đã ba lần khıêυ khí©h quái vật.

Lần thứ nhất diễn ra trong một phòng quan sát ở tầng hai của một nhà xưởng. Con quái đang vung vẩy cái đuôi, lang thang vô định dưới tầng một thì bị một chiếc rìu từ trên cao ném xuống đánh trúng vào chi trước.

Thực ra mục tiêu ban đầu của Nhạc Lượng là cái sừng của nó nhưng vì sức ném mạnh cộng thêm trọng lượng của rìu khó khống chế nên chệch đi. Đòn đánh hụt, cô lập tức rút lui.

Dựa vào tiếng gầm vang của con quái, Nhạc Lượng sơ bộ phán đoán được khả năng phòng ngự của nó. Ít nhất thì cũng không phải kiểu “đao thương bất nhập”.

Lần thứ hai, cô chọn một xưởng sản xuất keo dán. Sau khi chuẩn bị kỹ càng, Nhạc Lượng liều mình dẫn dụ con quái vào.

Trong xưởng chất đầy những bao bột trông giống lưu huỳnh. Cô dùng hết sức kéo những bao bột đó treo lên ống dẫn nước lạnh phía trên, còn một đầu dây cố định ở thang sắt cao chừng hai mét.

Khi con quái gầm rú lao tới gần, Nhạc Lượng nhanh chóng trèo lên thang cắt dây. Những bao bột rơi thẳng xuống, bị móng vuốt sắc bén của nó xé tung, bụi bốc lên mù mịt.

Nhân cơ hội, cô trượt theo lối cửa nhỏ bên cạnh mà thoát ra ngoài và tổng kết được: mắt của con quái yếu ớt y như mắt người.

Lần thứ ba... Chính là vừa rồi. Và lần này Nhạc Lượng hoàn toàn thất bại.

Trong lúc vội vã chui dưới kệ vũ khí, cô vô tình húc trán vào cạnh sắt, sưng u lên một cục lớn.

Ngồi thẫn thờ suy ngẫm, cô biết mình đã tính toán không chu toàn. Không để ý rằng trong tòa nhà vẫn còn người khác và chính tiếng gọi “tốt bụng” của họ đã làm kinh động con quái có trí thông minh không hề thấp kia.

Hơi thở Nhạc Lượng gấp gáp, trong đầu ong ong như quạt chạy hết tốc lực. Thể lực của cô đã gần cạn kiệt.

Cô nghỉ ngơi chốc lát, nhìn trời đã bắt đầu ngả tối nên tiếp tục tìm chỗ ngủ qua đêm.

Điện vẫn chưa được khôi phục.

Quái vật thì không thể chui vào những căn phòng nhỏ. Vì vậy Nhạc Lượng chọn một văn phòng ở tầng hai có cửa sổ kiên cố và chuẩn bị sẵn lối thoát bằng dây thừng từ cửa sổ.

Khi ánh sáng cuối cùng chưa tắt hẳn, cô tranh thủ lục soát từng căn phòng.

Biết đâu có thể tìm được một tấm thẻ chức năng nào đó.

Từ lúc trò chơi bắt đầu đến giờ, cô đã gom được tổng cộng mười tấm thẻ đủ loại màu sắc hình dáng. Trong đó bảy tấm toàn là đồ ăn đủ loại, chưa có thẻ nước nào.

Cô nhét một viên chocolate vào miệng, vị chua ngọt dần tan ra rồi lại đẩy cửa một căn văn phòng khác.

Căn phòng này hiển nhiên từng bị lục soát, đồ đạc vương vãi như hiện trường chạy nạn.

Nhạc Lượng vừa tìm vừa tiện tay dọn gọn gàng lại đống đồ thì bất chợt nghe thấy tiếng người.

“... Giờ phải làm sao đây?”

“Cộng lại thì mọi người đã chịu cho mượn được tám tấm rồi. Còn hơn một ngày nữa, nhất định có thể...”

Vì đây là căn phòng ngay sát lối cầu thang nên Nhạc Lượng không kịp tránh. Hai cô gái đẩy cửa bước vào.

Ánh mắt hai bên chạm nhau, Nhạc Lượng đứng thẳng dậy.

Trên lưng cô đeo balo, thân hình gầy yếu, sắc mặt nhợt nhạt, trán còn sưng tím. Cả người trông đúng kiểu một kẻ đơn độc. Một trong hai cô gái đánh giá, trong mắt ánh lên tia hưng phấn và hy vọng.

Người còn lại sau khi liếc nhìn đồng đội thì lập tức hiểu ý. Do dự một chút rồi dứt khoát đóng cửa phòng lại.