“Tôi phản đối!” Kiều Viện Viện là người đầu tiên lên tiếng, ánh mắt bất mãn nhìn thẳng về phía Nhạc Lượng.
“Tôi có hai lý do. Thứ nhất, bản thân cô ta chẳng có chút sức chiến đấu nào. Thứ hai, nếu cô ta gia nhập thì cậu nhóc này chắc chắn cũng phải đi theo. Tôi nghĩ mọi người đều hiểu rõ “định luật thùng gỗ” chứ...”
Một cái thùng có thể chứa bao nhiêu nước, quyết định ở tấm ván ngắn nhất của nó.
Mấy người còn lại đều im lặng, chỉ có Lư Lâm nhếch môi cười nhạt, hừ một tiếng.
Ba giây sau Tiểu Tư yếu ớt mở miệng: “Nhưng đã là người lớn thì nên dùng hết khả năng bảo vệ trẻ vị thành niên vẫn là điều nên làm.”
Kiều Viện Viện bật cười châm chọc: “Giờ mà còn định làm thánh mẫu à? Tất cả chúng ta đều như tượng đất lội sông còn bày đặt cao thượng làm gì?”
Bị cô ta mỉa mai, đôi mắt Tiểu Tư hoe đỏ, nước mắt lấp lánh, môi dưới khẽ run.
Đàm Văn Bân lập tức cắt ngang: “Bây giờ là lúc cãi nhau à?”
Nhạc Lượng lẳng lặng xem màn kịch này rồi quay sang nhìn Lư Lâm. Dù mấy người kia có ồn ào thế nào, người có quyền quyết định cuối cùng chỉ e vẫn là anh ta.
“Tôi không định gia nhập đội của anh.”
Trong mắt Lư Lâm thoáng qua một tia kinh ngạc sau đó khẽ thở dài: “Là vì tôi quá phiền phức sao?”
Nhạc Lượng thấy kỳ lạ: “Anh nghĩ vậy thật à?”
“Thế thì tại sao cô không muốn gia nhập?”
“Bởi vì nhiệm vụ của tôi còn chưa hoàn thành.”
“Cái này không thành vấn đề. Chúng tôi đã làm xong nhiệm vụ rồi, hoàn toàn có thể giúp cô hoàn thành.” Lư Lâm không cho rằng đó là lý do chính đáng.
Nhạc Lượng gật đầu rồi hỏi thẳng: “Có ai sẵn sàng đối đầu trực tiếp với quái vật không?”
Kiều Viện Viện cười lạnh: “Cô đang giỡn đấy à?”
Những người khác cũng nhìn cô với vẻ không thể tin nổi.
Nhiệm vụ của cô lại liên quan trực tiếp đến quái vật.
Lư Lâm nhìn Nhạc Lượng trong lòng dâng lên chút tiếc nuối. Trực giác mách bảo anh ta nên xây dựng quan hệ tốt với cô gái lạnh nhạt này nhưng không phải bằng cách mạo hiểm lớn như thế.
Anh ta liền nói: “Để đi tới mức độ này, có lẽ chúng tôi cần thêm thời gian để nâng cao nhận thức... Xem ra, chỉ có thể hẹn lần sau hợp tác thôi.”
Nghe vậy, không chỉ Kiều Viện Viện mà cả Đàm Văn Bân cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói thật, họ đều sợ Lư Lâm sẽ lỡ miệng đồng ý.
Mà nếu Lư Lâm là kiểu người bồng bột như vậy, e rằng tổ đội của anh ta cũng chẳng thể phối hợp ăn ý đến thế.
Nhạc Lượng vốn dĩ chẳng ngạc nhiên trước câu trả lời của anh ta. Cô chưa bao giờ có ý định dựa vào sức mạnh của Lư Lâm cả.
“Cậu nhóc này đã hoàn thành nhiệm vụ rồi. Tôi hy vọng anh có thể tạm thời nhận cậu nhóc làm thành viên của đội.”
Nhóc mập lúc này mới bừng tỉnh, ngẩn người. Thì ra chị Nhạc Lượng cũng muốn bỏ rơi cậu!
“Không! Em muốn đi theo chị, em không sợ nguy hiểm! Em muốn giúp chị hoàn thành nhiệm vụ!” Trần Đạt Đạt ôm chặt lấy cánh tay Nhạc Lượng, nước mắt giàn giụa: “Bao lâu nay toàn là chị chăm sóc em, giúp đỡ em. Em không thể bỏ rơi chị vào lúc quan trọng này! Em không muốn rời xa chị!”
Những lời chân thành ấy khiến người nghe cũng thấy xót xa.
“Ừ.” Nhạc Lượng đối diện cậu nhóc đang òa khóc, giọng điệu vẫn nghiêm túc: “Nhưng ý chị đã quyết.”
Nhóc mập lập tức nghẹn lại, nước mắt còn chưa kịp rơi xuống đã khựng lại. Giống như một chuỗi hạt châu bị chặn đứng.
“... Nhạc Lượng, cô không nên làm tổn thương một đứa trẻ như vậy chứ.” Lư Lâm bất đắc dĩ lên tiếng.
Nhạc Lượng quay sang nhìn anh ta, đôi mắt lạnh như băng, sắc bén tựa lưỡi dao đâm thẳng vào trong mắt của anh ta. Trên gương mặt dửng dưng ấy dường như còn ẩn chứa cả sự mỉa mai.
“Cậu nhóc số 0001.”
Lư Lâm ngẩn ra. Hai giây sau, khóe môi mới từ từ cong lên.
“Được, tôi sẽ chăm sóc cậu nhóc thật tốt.”
...
Thẩm Đương Quy: Sao đất diễn của tôi ít thế?
Nhạc Lượng: Bởi vì anh không phải nhân vật chính.
Nhạc Lượng: Nhân vật chính là tôi đây này!