Năm ngày liên tiếp không được nghỉ ngơi tử tế khiến cho thể lực của Trần Đạt Đạt gần như chạm ngưỡng giới hạn, cả người trở thành một nhóc mập vụng về. Lúc xuống cầu thang, cậu nhóc trượt chân một cái ngã “uỵch” cả mông xuống sàn, đau đến mức nước mắt lưng tròng.
Nhạc Lượng cố sức đỡ cậu nhóc dậy, cau mày.
“Đạt Đạt, em nên gia nhập đội khác đi.”
Không ai biết bao giờ mới tìm lại được nhóm Hoàng Ái Lệ, hai người bọn họ cứ thế thì quá vất vả. Nhiệm vụ của Trần Đạt Đạt cũng đã xong, dù còn nhỏ tuổi lại hay mít ướt. Nhưng không hề yếu đuối, chịu khổ giỏi, hơn nữa còn có rất nhiều tấm thẻ bên người. Có không ít đội chắc chắn sẽ sẵn sàng nhận cậu nhóc.
Trần Đạt Đạt vốn nghe lời, chẳng nghĩ nhiều đã gật đầu ngay.
“Vậy mình cứ chọn đại một đội thôi sao?”
Nhạc Lượng lắc đầu: “Không được.” Những đội đã tồn tại đến giờ đều có thời gian gắn bó, cùng nhau vào sinh ra tử rồi. Người mới vào trong thời gian ngắn chắc chắn không thể gần gũi được như những thành viên cũ.
Nhưng cũng không phải ai cũng không thể tin tưởng. Nếu gặp một đội có tố chất khá vẫn có thể tin cậy được.
Xác định được mục tiêu, cô dẫn Trần Đạt Đạt cố gắng tìm cơ hội gặp gỡ các đội khác.
“Đội này thì sao...” Trần Đạt Đạt lẩm bẩm.
“Không được.” Nhạc Lượng liếc một cái rồi lập tức kéo cậu nhóc đi. Đội kia có năm người đi thành hàng ngang, chẳng có chút ý thức phân chia nào, nhìn là biết một nhóm thất bại vừa tan rồi hợp lại.
Chưa được bao lâu, Trần Đạt Đạt lại kéo tay áo cô: “Thế còn đội này thì sao?”
Nhạc Lượng nhéo nhẹ sau gáy cậu nhóc vừa đổi hướng vừa nói: “Ngẩng đầu lên mà nhìn, người phía trước chẳng phải em quen sao?”
Trần Đạt Đạt nghĩ nghĩ rồi bỗng nhiên rùng mình một cái.
“À! Là đám người tối hôm đầu tiên! Nhưng sao đội họ chỉ có sáu người...”
“Cho nên, mau đi chỗ khác đi.”
Không nhìn thấy thì chắc chắn mấy người kia hoặc đã chết, hoặc đã bị đuổi ra khỏi đội rồi.
Đi thêm một đoạn, phía xa xuất hiện một đội khác. Đi theo đội hình hai trước ba giữa hai sau, ai nấy đều có ba lô, trong tay cầm ống thép hoặc gậy gộc.
Nhạc Lượng theo bản năng nắm chặt tay cậu mập, thấp giọng nói: “Chị cảm thấy đội này chắc ngày mai vẫn có thể đứng vững.”
Nhóc mập lẩm bẩm: “... Nhưng mà bọn họ trông hung dữ quá...”
Khoảng cách giữa hai bên càng lúc càng gần, giọng nói và gương mặt của họ cũng rõ ràng. Còn chưa kịp để Nhạc Lượng quan sát từng người, trong đội đã có người hét to một tiếng “Hello!” rồi bất ngờ lao ra, chạy thẳng về phía cô.
Người đó cầm ống thép, tốc độ nhanh đến mức suýt nữa dọa nhóc mập tè ra quần.
Anh ta vung tay đè lên nửa bả vai Nhạc Lượng, kéo cô về phía mình!
“Quả nhiên là Nhạc Lượng!” Lư Lâm cười rạng rỡ, nhiệt tình mãnh liệt như bão tố khiến người ta khó thở.
Nhạc Lượng lập tức gạt tay anh ta ra, nét mặt thoáng hiện lên sự lạnh nhạt chưa từng có: “Chào anh.”
Nhóc mập trời sinh tính nhiều chuyện, che miệng thầm cảm thán: Trời ơi, soái ca!
Đội trưởng bất ngờ lao khỏi hàng như điên khiến các thành viên còn lại cũng không không hiểu được. Họ vừa cảnh giác bốn phía vừa nhanh chóng chạy tới. Sáu gương mặt lần lượt hiện ra trước mặt Nhạc Lượng.
Đàm Văn Bân, Kiều Viện Viện, Tiểu Tư những gương mặt quen thuộc không thiếu một ai. Ngoài ra còn thêm ba người mới, một nữ hai nam trông đều là kiểu dễ gần.
“Còn định làm hiệp khách đơn độc nữa à?” Lư Lâm trêu ghẹo, ánh mắt lướt qua nhóc mập bên cạnh rồi sửa lại: “Ồ, ba người vẫn chưa gặp nhau à?”
Nói ba người thực ra là chỉ cảnh sát Viên và người đàn ông mắt phượng.
“Chưa.” Nhạc Lượng đáp.
Lư Lâm nheo mắt: “Vậy gia nhập đội bọn tôi đi, dù sao cũng chỉ còn hai ngày cuối cùng thôi.”