Trong bóng tối mờ mịt thế giới dần chuyển sang sắc đỏ. Chỉ trong một cái chớp mắt, một luồng ánh sáng chói lòa tựa như ánh mặt trời bất ngờ bùng nổ thay thế màn đêm.
Nhạc Lượng ôm chặt ngực, há miệng thở dốc. Cảm giác như vừa từ cõi chết trở về.
Trên da vẫn còn lưu lại luồng khí nóng rát sau vụ nổ. Từng đợt nóng rát len lỏi vào dây thần kinh khiến mỗi cử động đều khó khăn và đau đớn đến mức cô muốn kêu thành tiếng.
Còn sống... Cô vẫn còn sống.
Nhạc Lượng nắm chặt lấy vạt áo, cố gắng nuốt vị máu tanh gỉ sắt đang dâng lên tận cổ.
Cảm giác như vừa bị kéo xuống địa ngục thật sự quá khủng khϊếp. Khiến niềm vui sống sót trở nên mong manh như sợi chỉ.
Nhạc Lượng lảo đảo đứng dậy. Còn chưa kịp nhìn rõ xung quanh, dạ dày đã cuộn trào dữ dột.
“Oẹ...”
Cô cúi người nôn thốc nôn tháo toàn bộ dịch vị chua loét xuống bãi cát.
Cảm giác bỏ rơi một người từng xin giúp đỡ đúng chẳng dễ chịu chút nào.
Ghê tởm.
Thật sự quá ghê tởm.
Nhạc Lượng quỳ trên nền cát hít sâu điều chỉnh hơi thở. Mãi sau cô mới đưa tay lau khóe mắt ẩm ướt. Ánh mặt trời rực rỡ nhưng không quá chói chang rải nhẹ lên bờ vai, bao bọc cơ thể nhỏ bé của cô trong vòng ôm ấm áp dịu dàng.
Không thể phủ nhận, dù có nói thế nào thì... Cô vẫn không hối hận về lựa chọn đó.
Trong 30 giây cuối cùng, hai người đều muốn sống sót nên giữa cô và cô gái kia đã không còn sót lại chút gì gọi là tình người.
Cũng phải thôi, trong tình huống đó cô chỉ có thể làm như vậy.
Nhạc Lượng cố đứng dậy lần nữa. Ngón chân đá nhẹ vào lớp cát mềm mịn. Tầm mắt dõi về phía biển xa thấy chân trời và biển hòa làm một, vô tận không thấy bờ bên kia.
Trên bãi cát không chỉ có một mình cô. Xa gần đều có những người khác, ai nấy đều có vẻ mặt mệt mỏi và quần áo lôi thôi giống nhau.
Gió biển thổi qua mang theo vị mặn, hàng dừa trơ trụi đứng sừng sững. Xen giữa những tảng đá ngầm lởm chởm là các phòng đánh số nối tiếp nhau. Vì địa hình dốc nên có thể nhìn thấy dãy phòng xếp liền kề nhau trải dài đến tận đỉnh núi.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
“Chưa từng thấy bao giờ!”
“Chẳng lẽ gặp ma rồi!”
“Có ai biết thêm thông tin gì không? Ra đây bàn bạc một chút đi!”
“Chẳng lẽ chúng ta là vật thí nghiệm?”
Người trên bãi cát tụ tập ngày càng đông, tiếng bàn tán vang lên xôn xao. Nhạc Lượng nhận ra cảm xúc của những người này bình tĩnh hơn cô gái kia rất nhiều. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi từng nhóm nhỏ đã hình thành, một nhóm có ba đến năm người hợp tác và hỗ trợ lẫn nhau.
“Xin chào, cô tên gì?”
Vai bất ngờ bị vỗ nhẹ khiến Nhạc Lượng khẽ giật mình. Cô quay đầu lại nhìn thấy một gương mặt đang tươi cười rạng rỡ.
Hai người nhìn nhau vài giây. Người đàn ông thoáng ngẩn người rồi theo bản năng rời mắt đi, bàn tay cũng rụt về như bị điện giật.
Ánh mắt anh ta lướt qua từ mái tóc đen xoăn mềm mại xoã trên eo cô đến chiếc váy dài màu be cổ rộng để lộ xương quai xanh mảnh mai. Rồi lên chiếc cằm nhỏ nhắn, sống mũi cao thẳng và cuối cùng dừng ở đôi mắt hạnh trong veo.
Đôi mắt màu nâu nhạt ở dưới ánh nắng đồng tử khẽ co lại khiến cho đôi mắt trở nên sáng long lanh như hạt pha lê. Giống như một con búp bê sứ không có sự sống.
Người đàn ông âm thầm thở dài. Thì ra trên đời này thật sự tồn tại người mong manh, mảnh mai, đẹp tinh xảo như búp bê sứ.
Cùng lúc đó Nhạc Lượng cũng đang đánh giá nhóm ba người trước mặt. Hai nam một nữ, độ tuổi khoảng từ hai mươi đến ba mươi. Người đàn ông vừa bắt chuyện với cô rõ ràng là người dẫn đầu còn cặp đôi đứng sau có vẻ hơi căng thẳng và thận trọng.
Chỉ trong chốc lát một nhóm nhỏ đã hình thành, vai trò bên trong cũng ngầm được sắp xếp.
“Nhạc Lượng.” Cô giới thiệu ngắn gọn.
Người đàn ông mỉm cười: “Nhạc trong tiếng nhạc, Lượng trong ánh trăng? Là mặt trăng trên bầu trời à?”
“Nhạc trong Nhạc Phi*, Lượng trong tha thứ.”
*Nhạc Phi: là tên một danh tướng nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc thời Nam Tống, được xem là vị anh hùng chống quân Kim, nổi tiếng với lòng trung thành và võ nghệ. Trong văn hóa Trung Quốc tên ông thường gắn liền với sự trung nghĩa, khí phách, lòng yêu nước.
“À, chào nhé. Tôi là Lư Lâm.” Anh ta lập tức đổi sang giọng thân thiện rồi giới thiệu hai người đứng sau: “Đây là Đàm Văn Bân, còn đây là Kiều Viện Viện.”
Nhạc Lượng khẽ gật đầu đáp lại nụ cười chào đón từ hai người kia.
“Nhạc Lượng, cô cũng thoát ra từ căn phòng có bom phải không?” Lư Lâm đi vào thẳng vấn đề.
“Đúng vậy. Bom, đồng hồ đếm ngược, chìa khóa và ổ khóa.”
Sau khi cô nói xong, ba người còn lại liếc nhìn nhau, ánh mắt hiện lên sự xác nhận: “Xem ra tất cả mọi người ở đây đều là những người sống sót từ trong căn phòng đó.”
Kiều Viện Viện – cô gái tóc ngắn có vẻ là người lớn tuổi nhất nhóm nhíu mày: “Cái gọi là “Tân Thế Giới”... Rốt cuộc là thứ gì?”
Đàm Văn Bân đẩy gọng kính: “Tôi chỉ muốn biết sức mạnh nào có thể tập trung nhiều người chúng ta đến đây cùng một lúc.”
Lư Lâm bật cười: “Không phải chuyện tiếp theo mới quan trọng hơn sao?”
Nhạc Lượng cúi người phủi những hạt cát bám vào góc váy.
Mọi người xung quanh ai nấy đều lấm lem và lôi thôi chẳng khác gì nhau. Họ mặc những chiếc váy dài màu be hoặc bộ quần áo giống nhau, mái tóc rối bù như vừa mới ngủ dậy.
“Trong phòng kia có quy tắc thì chắc ở đây cũng sẽ có.”
Nghe cô nói, mắt Lư Lâm khẽ sáng lên. Anh ta khẽ xoa cằm, đáp chậm rãi:
“Ừ, cũng có lý. Vậy thì chúng ta cứ từ từ tìm hiểu.”
Lư Lâm không hề sợ hãi. Ánh mắt dừng lại trên người Nhạc Lượng, đôi mắt loé lên vẻ khó đoán.
Bình thường khi bị kéo vào một hiện tượng kỳ bí vượt ngoài tầm giải thích của khoa học, ai cũng sẽ hoảng loạn dù nhiều hay ít. Vậy mà anh ta không sợ hãi ngược lại còn tỏ ra hứng thú mãnh liệt. Thật khó hiểu.
Lư Lâm không hề hay biết mình đã bị Nhạc Lượng âm thầm gán cho cái mác “người kỳ quặc” mà chỉ khẽ cười rồi cất tiếng gọi: “Đi thôi.”