Đêm càng lúc càng dài, ngày càng khó sống.
Bóng tối đặc kịt của đêm khuya như nuốt trọn sức sống nhưng rồi ánh mặt trời lại xé toạc mây mù mà chiếu xuống, mang theo một chút hy vọng.
Trời lại sáng.
Những người ẩn nấp trong mọi góc lần lượt cử động tay chân, lặng lẽ và cảnh giác ló đầu ra ngoài. Con đường vốn im ắng bắt đầu có tiếng người. Chẳng bao lâu sau, từng đợt tiếng chửi rủa, tiếng hét the thé nối tiếp nhau vang lên.
Khi bức tường cuối cùng được vẽ hoàn thiện, nhóc mập đưa mu bàn tay lau nước mắt.
“Bảy ngày... Thật sự dài quá đi...”
Nhạc Lượng khẽ xoa đầu cậu nhóc. Đúng vậy, từ lúc trò chơi bắt đầu cho đến giờ vẫn chưa kết thúc, thật sự đã quá sức dày vò.
Đây là ngày thứ sáu kể từ khi trò chơi bắt đầu. Họ ngày càng thường xuyên chạm mặt lũ quái vật, cũng ngày càng thành thạo hơn trong việc tận dụng mọi thứ xung quanh để hoàn thành nhiệm vụ. Đến hiện tại, nhiệm vụ của Trần Đạt Đạt đã hoàn thành, tìm đủ mười nhà xưởng. Hoàng Ngải Lí cũng đã xong phần việc sơn tường.
Công việc của Hoàng Ngải Lí vốn được hoàn thành nhờ nhóc mập bỏ ra hai tấm thẻ để đổi lấy nhân lực từ một đội khác. Chưa đầy một ngày, bên kia đã giúp hoàn tất.
Dù Nhạc Lượng không đồng ý với cách làm đó nhưng nhìn đôi mắt lo lắng mà thành thật của cậu nhóc. Cuối cùng cô cũng chẳng nói gì thêm.
Không ai có thể ngăn cản lòng tốt.
Mọi việc dường như đã sắp xếp ổn thỏa, ngoại trừ nhiệm vụ gần như bất khả thi của Nhạc Lượng. Cùng với việc cô chưa thể gặp lại hai người cùng tổ đội hồi trước.
“Rốt cuộc Chị Mỹ Lệ và anh Ngải Lí đang ở đâu nhỉ...”
Mấy ngày nay Trần Đạt Đạt gầy đi thấy rõ, khuôn mặt tròn xoe vốn mập mạp giờ chỉ còn hai mắt sưng đỏ, đôi đồng tử đen láy đầy sợ hãi với cái tương lai mịt mờ trước mặt.
Đã bốn ngày trôi qua, Hoàng Ái Lệ không hề gửi tín hiệu tập hợp nào. Giống như những vệt máu khô cứng trên góc tường im lìm và đáng ngờ.
Trong lòng hai người cũng đã mơ hồ có một dự cảm tồi tệ.
Họ thu dọn đồ xong rồi ngồi tụm lại trong một kho hàng, chia nhau ăn nốt miếng lương khô cuối cùng. Mỗi người đều có một nửa bình nước là do một người phụ nữ tầm 40 tuổi cho họ. Dù bà không yêu cầu báo đáp, Nhạc Lượng vẫn không muốn nhận không. Cô đã chia đôi phần lương khô của mình để chia lại cho bà.
“Chị Nhạc Lượng, nhiệm vụ của chị làm sao đây? Chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa thôi...”
“Ừ.”
Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn bóng đèn trắng bên trên. Cô đang chờ.
Chờ những người trong khu vì khát vọng sống mà khôi phục nguồn điện.
Chờ khôi phục công cụ, khôi phục hiện đại hóa.
Chờ mọi người từ khắp nơi chạy đến để cùng nhau phản kháng.
“Chúng ta đi tìm người giúp đi.” Nhóc mập lấy hết can đảm: “Giống như anh Ngải Lí ấy. Em vẫn còn nhiều thẻ lắm!”
Hôm nay rất may mắn, cậu nhóc lại vừa kiếm được thêm một tấm thẻ.
Nhạc Lượng nhai nốt miếng lương khô, giơ tay vỗ nhẹ đầu cậu nhóc.
“Những thứ đó em cứ giữ lấy cho mình.”
Trong thế giới này, khi tiền đã mất hết giá trị thì những tấm thẻ rõ ràng đã thay thế trở thành đơn vị trao đổi mới. Không ai biết sau này còn bao nhiêu thử thách, Nhạc Lượng không thể nợ một ân tình lớn như vậy được.
Huống chi Trần Đạt Đạt còn quá nhỏ, rõ ràng cậu nhóc mới là người cần được bảo vệ nhiều hơn bất kỳ ai.
“Chị Nhạc Lượng!” Cậu nhóc sốt ruột gọi.
Nhạc Lượng đứng dậy: “Ăn xong thì chúng ta đi thôi, tiếp tục tìm.”
Khu công nghiệp rộng lớn như thế, mấy ngày rong ruổi vừa rồi vẫn chỉ tính là quen sơ sơ. Giờ nhiệm vụ chính cơ bản đã xong, họ không cần thiết phải liều lĩnh tiến vào khu vực xa lạ nữa mà tiếp tục lấy nhà xưởng thủ công đầu tiên làm trung tâm và tìm kiếm quanh đó.
Lần này Nhạc Lượng đã thay đổi mục đích tìm kiếm. Cô bắt đầu quan sát xem có chỗ nào đủ để mai phục quái vật, có thể ra tay một lần rồi rút lui an toàn.
Tiêu diệt sạch quái vật ư? Không thể nào. Với lớp da dày khủng bố kia, cô chỉ có thể nghĩ cách mài mòn từng chút một.
Lỡ như, cô nghĩ thầm lỡ như không có cuộc phản kháng tập thể nào hoặc gặp tình huống nhiệm vụ buộc phải đối đầu thì ít nhất cô cũng phải chuẩn bị cho mình một cơ hội lấy được cái sừng.