Chương 28: Khu công nghiệp

Hoàng Ngải Lí yếu ớt vô cùng, thở hổn hển nói: “Loại sinh vật này có trí khôn nhất định, đừng chọc tức nó.”

Đáng tiếc đã quá muộn. Con quái vật vừa lùi lại liền tiếp tục gầm rú, bốn chi chống đất, tăng tốc lao thẳng tới. Bức tường tưởng chừng kiên cố lại rung lên bần bật xuất hiện những vết nứt rõ rệt.

Sắc mặt Hoàng Ngải Lí trắng bệch thêm vài phần, cố gắng chống người đứng dậy rồi gõ gõ vào vách tường sau lưng, thấp giọng nguyền rủa: “Chết tiệt... Là tường rỗng...”

“Chạy a a a!”

Hoàng Ái Lệ chẳng cho anh ta kịp nói hết câu, trợn tròn mắt lập tức kéo phắt anh ta chạy thục mạng trong khe hẹp.

Khe hở này không dài, chỉ khoảng hai mươi mét, cả hai nhanh chóng lao ra ngoài. Chẳng còn tâm trí quan sát xung quanh liền trực tiếp chui vào một nhà xưởng gần đó, tùy tiện tìm một căn phòng mà ẩn nấp.

Hoàng Ái Lệ ngồi phịch xuống, lưng dựa vào cánh cửa, cảm giác bản thân như sắp kiệt sức.

Đợi cho nhịp tim bớt dồn dập, cô ấy mới ngẩng lên nhìn suýt thì hét toáng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.

Hoàng Ngải Lí dùng đôi mắt tràn đầy hối hận và căm hận nhìn cô ấy lần cuối rồi ngất lịm đi.

Mặt trời dần ngả phía tây, ánh nắng yếu ớt từng chút một lùi về, mây chiều bị thiêu đỏ rực đẹp đến ngỡ ngàng.

Xa tít tận chân trời, cảnh tượng yên bình kia như một bức tranh không thể chạm tới.

Chiều tà.

“Lại tìm được rồi!” Trong nhóm hai người còn lại, một người phấn khích giơ cao lá cờ trong tay. Nhóc mập cười toe toét, mắt híp lại thành một đường thẳng: “Không ngờ bọn mình tìm nhanh thế đã gom đủ bốn cái rồi!”

Cả buổi chiều họ như cá gặp nước. Không chỉ tránh được quái vật mà tiến độ nhiệm vụ cũng được đẩy nhanh điên cuồng.

Tính luôn cả phần Hoàng Ái Lệ tìm được, số cờ xưởng đã đủ năm lá, tường vẽ cũng hoàn thành theo yêu cầu ở một nhà, thẻ nhiệm vụ thì cả hai cũng đều có thu hoạch. Thậm chí, họ còn tìm được chỗ trú ẩn qua đêm khá ổn.

Đến lúc này quái vật cũng không còn hoàn toàn không thể đánh được. Người chơi có thể dựa vào đặc điểm của chúng mà né tránh. Với kích thước khổng lồ, quái vật không thể xuất hiện trong không gian quá hẹp. Cửa phòng bình thường nó cũng chẳng thể vào, e chỉ có cửa lớn xưởng mới đủ cho nó hoạt động.

Vì thế, Nhạc Lượng quyết định qua đêm trong khu ký túc xá công nhân đối diện xưởng mỹ nghệ.

Để chứa được nhiều công nhân, dãy ký túc này được chia thành hàng chục phòng nhỏ chỉ khoảng mười mét vuông. Hai dãy phòng ngăn cách bằng một hành lang hẹp, mỗi phòng bốn người ở, có thêm một ban công nhỏ chỉ đủ phơi quần áo. Thiết kế trên dưới đều tiết kiệm từng chút diện tích. Nhưng khi thật sự bước vào không gian nhỏ bé ấy, Nhạc Lượng vẫn cảm thấy ngột ngạt.

Lẽ ra thời học sinh cô đã quen với kiểu ký túc xá tập thể này nhưng vì nhiều lý do, cuối cùng cô chưa từng bước chân vào một ký túc nào.

Nhóc mập lại dễ thích nghi hơn nhiều. Cậu nhóc thản nhiên ngồi phịch xuống một chiếc giường khiến nó kêu cọt kẹt rung lắc. Trong bầu không khí yên ắng, tiếng động ấy làm người ta rợn tóc gáy.

Giọng cậu nhóc đầy thương cảm: “Không biết hai người kia giờ thế nào rồi…”

Nhạc Lượng đóng chặt cửa, im lặng lấy lương khô ra.

Lương khô thật sự rất khó ăn, mỗi lần nuốt xuống đều cảm giác như cứa rát cổ họng.

“Không có anh Nghĩa Lí, chúng ta còn chẳng biết mấy giờ nữa...”

Nếu có nước thì tốt biết mấy.

“Chị Nhạc Lượng, chị trò chuyện với em đi, không thì em sợ lắm.” Nhóc mập mắt đỏ hoe nhìn cô, giọng run rẩy: “Em... Em thật sự rất sợ.”

Cậu nhóc mong chờ nhận được chút an ủi hay khích lệ vì hiện tại hai người chỉ còn có thể dựa vào nhau mà sống sót.

Nhạc Lượng khó khăn nuốt miếng lương khô rồi ngẩng đầu nhìn cậu nhóc.

“Ăn nhiều chút đi, đừng nghĩ quá nhiều.”

“Những ngày sau này sẽ càng lúc càng khó khăn.”

Mặt nhóc mập đỏ lên, nước mắt liền chảy ra, òa khóc nức nở.