Trong lòng Nhạc Lượng càng lúc càng trĩu nặng, trí tuệ của con quái vật này vượt xa dự đoán ban đầu. Cô vốn nghĩ nó chỉ mạnh về tốc độ, sức lực và sức chịu đựng giống như quy luật tăng dần độ khó trong game thông thường. Nhưng ngay ở vòng chơi đầu tiên, quái vật đã chiếm ưu thế khủng khϊếp như vậy lại còn sở hữu trí khôn, thật sự quá bất thường.
Dù sao đây cũng không phải trò chơi bình thường để người chơi trải qua từng màn rồi thăng cấp.
Thu thập một chiếc sừng của nó... Có lẽ chỉ có trong mơ.
Nhạc Lượng thở dài, vừa quay mặt sang thì đã thấy trước mắt một cặp mông tròn trịa đang chĩa lên.
“... Em đang làm gì thế?”
Trần Đạt Đạt cứng đầu ngoái cổ lại, cố gắng nhìn cho rõ cái mông của mình.
“Em, em vừa bị nó cào trúng một cái.”
Nhạc Lượng mặt không chút cảm xúc nhìn chằm chằm vào mảnh vải rách tả tơi còn vương lại cùng phần thịt run lên bần bật, chỉ cảm thấy cậu nhóc này đúng là đầu óc có hơi thiếu hụt.
Cả hai nghỉ ngơi tại chỗ khoảng hai mươi phút. Nhạc Lượng luôn chăm chú dõi theo hướng quái vật rời đi. Chắc chắn rằng nó không vòng lại rồi mới cùng cậu nhóc đang gà gật buồn ngủ Trần Đạt Đạt tiếp tục lên đường.
Lần này dù đi trên đoạn đường trống trải, cả hai vẫn cực kỳ cảnh giác. Cậu nhóc quay 360 độ quan sát bốn phía, vừa đi vừa lo lắng hỏi: “Chị Nhạc Lượng, hai người kia chắc chạy xa lắm rồi phải không? Quanh đây chẳng thấy dấu hiệu gì do họ để lại cả.”
Bởi vì bọn họ đã sớm dự tính tình huống có thể bị tách ra khi chạm trán quái vật. Để thuận tiện cho việc tập hợp, cả nhóm bốn người đã thống nhất dấu hiệu: dùng “cờ” để chỉ phương hướng do Hoàng Ái Lệ phụ trách giám sát.
Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn mặt trời rồi đáp: “Hoàng Ngải Lí nhất định sẽ quay lại nhà xưởng lấy sơn. Nên chúng ta cứ tìm quanh đây trước, đi qua mỗi nhà thì để lại ký hiệu.”
Trần Đạt Đạt đồng ý với lời nói của cô, tiếp tục dáo dác quan sát xung quanh rồi cẩn thận đi sang một nhà xưởng khác chưa từng lục soát.
Trong khi đó, tình huống của hai người kia thì bi kịch hơn nhiều.
Vận may dường như theo Nhạc Lượng và Trần Đạt Đạt rời đi mà biến mất sạch sẽ. Vừa mới kịp thở phào thì từ phía sau có một con quái vật khác bất ngờ lao ra. Hoàng Ngải Lí vừa đè Hoàng Ái Lệ xuống đất né tránh, vai anh ta đã bị cào ra một mảng, máu chảy ròng ròng.
Dòng máu tanh bắn đầy mặt Hoàng Ái Lệ khiến cô theo phản xạ hét thất thanh.
“Bình...” Từ “tĩnh” còn chưa kịp nói ra, Hoàng Ngải Lí chỉ thấy thân thể bỗng nhẹ bẫng. Người phụ nữ vốn được anh liều mạng bảo vệ dưới người lại quay sang kéo anh ta bật dậy, dùng hết sức mạnh lôi anh ta tránh thoát khỏi đòn tấn công tiếp theo.
“Đồ quái vật khốn kiếp, phế thải ô uế, bà đây sẽ bẻ gãy cái chân chó của mày a a a!”
Hoàng Ngải Lí: “...”
Từ đó về sau hoàn toàn là màn biểu diễn một mình của Hoàng Ái Lệ. Anh ta vì mất máu nhiều mà dần yếu đi chỉ có thể để mặc cô ấy thô bạo lôi kéo. Cô ấy ngoan cường chịu đựng, hết kéo lại đẩy, gắng gượng trốn thoát gần chục đợt tấn công. Cuối cùng cả hai lao vào khe hở chưa đến một mét giữa hai bức tường của hai nhà xưởng.
Móng vuốt quái vật đập xuống, những viên gạch phủ rêu xanh cũng bị cào nát để lại vết nứt.
Ngay phía trước dấu cào chỉ mười cm, Hoàng Ngải Lí đang nằm thoi thóp, thở dồn dập. Nhờ động tác thô bạo của Hoàng Ái Lệ mà anh ta vẫn chưa ngất đi.
Hoàng Ngải Lí còn chưa kịp hít thở ổn định, cơ thể đầy thương tích đã bị cô ấy tiếp tục kéo lê thêm hai mét.
“...”
Hoàng Ái Lệ đã không còn gào thét nữa. Hai mắt cô ấy đỏ ngầu, hung hăng trừng con quái vật còn đang giãy giụa phía ngoài. L*иg ngực phập phồng kịch liệt: “Tao không tin con mẹ mày có thể đập nát luôn cả bức tường!”
Một người một quái cách nhau bức tường mà khí thế lại ngang ngửa.
Rất lâu sau, ba con mắt của con quái chậm rãi đảo qua đảo lại. Nó mở cái miệng hôi tanh rộng ngoác, nước dãi chảy xuống từ hàng răng thô to, nhỏ giọt lộp bộp. Từ sâu trong cổ họng, nó phát ra tiếng gầm rú như sấm sét rồi chậm rãi lùi lại vài mét.