Trần Đạt Đạt khóc lóc chẳng còn chút bản lĩnh đàn ông gì, nhưng bản năng muốn sống vẫn cực kỳ mãnh liệt. Cậu nhóc liều mạng chạy về phía trước.
Tốc độ của quái vật rất nhanh nhưng cũng không phải hoàn toàn không thể thoát khỏi nó.
Phía trước chừng 50 mét là xưởng mỹ nghệ mà bọn họ từng khám phá.
Xưởng mỹ nghệ chiếm diện tích không lớn, chỉ có ba tòa nhà. Trong đó một tòa là tòa văn phòng kiêm phân xưởng đóng gói, còn lại hai tòa kia thì liền kề nhau, mỗi tầng đều có hành lang nối tiếp. Ngày trước để tiện cho việc vận chuyển sản phẩm nhưng giờ đây lại trở thành cơ hội để cắt đuôi quái vật.
Con quái vật với thân hình khổng lồ chắc chắn sẽ bị hạn chế khi vào những không gian hẹp. Chỉ cần bọn họ giữ được tốc độ hiện tại, cơ hội sống sót vẫn còn.
Khi bọn họ vừa lao vào cổng xưởng, khoảng cách giữa con quái vật và họ chỉ còn chưa tới mười mét. Thêm một chút nữa thôi nó sẽ ngay lập tức bổ nhào lên người họ.
“Chạy lên lầu!”
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, móng vuốt của con quái vật lướt qua ngay mông Trần Đạt Đạt xé toạc một mảng vải. Cậu nhóc hét toáng lên một tiếng đau đớn, vừa khóc vừa tè ra quần, cuống cuồng chạy theo Nhạc Lượng lên thang lầu.
Cậu nhóc thề rằng, tốc độ lúc này của cậu còn nhanh hơn cả khi thi chạy 50 mét ở trường, đến mức có thể phá luôn kỷ lục của giáo viên!
Cửa thang bộ rộng khoảng mét rưỡi, cao hai mét. Với chiều ngang thì vừa khít cho quái vật nhưng chiều cao lại không đủ khiến nó đâm sầm vào, va chạm dữ dội đến mức cả bức tường rung lắc.
“Hộc... Hộc... Có... Có cần... Chạy nữa không...” Trần Đạt Đạt kiệt sức đến nỗi toàn thân mềm nhũn chẳng còn muốn nhúc nhích.
Quan trọng hơn là cậu nhóc còn muốn kiểm tra xem cái mông đáng thương của mình ra sao.
Mồ hôi chảy ướt tóc mai, tiếng thở dốc nặng nề vang vọng khắp phân xưởng yên tĩnh. Nhạc Lượng ôm lấy l*иg ngực đau nhói vì tim đập loạn, đầu óc choáng váng, tầm nhìn mờ mịt.
Thiếu oxy.
Họ hiện tại đang ở tầng ba, nơi này là phân xưởng lắp ráp, các bàn làm việc xếp thành hàng ngay ngắn.
Đáng tiếc không khí quá ngột ngạt.
Trong tình trạng hoa mắt ù tai, Nhạc Lượng vẫn cố nắm lấy vai Trần Đạt Đạt: “Cố lên, ra ngoài hành lang!”
Trần Đạt Đạt gật đầu một cách nặng nề, đôi cằm rung rinh, lê bước từng chút một đi theo.
Quá yên tĩnh. Yên tĩnh đến đáng sợ. Tim Nhạc Lượng đập thình thịch, mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay. Cô căng thẳng cực độ, đôi mắt như hai viên pha lê gắt gao dán chặt vào cửa thang bộ, không dám chớp mắt.
Cô luôn có cảm giác...
Bỗng một bóng đen xuất hiện, từ trong bóng tối vươn ra hai móng vuốt màu vàng xỉn nhẹ nhàng vồ xuống nền đất.
“Chạy tiếp đi! Xuống lầu!” Mặt Nhạc Lượng tái mét kéo mạnh Trần Đạt Đạt.
Chân tay cậu nhóc đang rã rời lập tức giật mình, không dám quay đầu lại, nước mắt nước mũi giàn giụa lao thẳng xuống dưới cầu thang. Nhạc Lượng chạy theo sát đồng thời dập mạnh cửa gỗ thang bộ lại.
Chỉ mười giây sau cánh cửa bị phá tung. Ba con mắt dưới cặp sừng đảo qua đảo lại, cái đầu khổng lồ thò ra từ chiếu nghỉ cầu thang nhìn xung quanh một lượt. Ngay sau đó, cơ thể to lớn vặn vẹo khéo léo chui lọt qua lối thoát hiểm. Nó rơi bịch xuống đất dùng cả bốn chi bò đi như dã thú săn mồi.
Hai mươi phút sau, từ tầng ba của tòa thứ nhất có hai cái đầu thận trọng ló ra quan sát thấy con quái vật khổng lồ đã rời khỏi khu xưởng.
Qυầи ɭóŧ Trần Đạt Đạt đã ướt sũng từ lâu nhưng cậu nhóc chẳng còn tâm trí để ý chỉ liều mạng thở dốc: “Cuối... Cùng cũng đi rồi...”
Trời mới biết bọn họ đã chạy bao nhiêu vòng trong tòa nhà này, mấy phen suýt bị móng vuốt vồ trúng mới khiến con quái vật kia chịu bỏ đi.