“Tiếp tục nghỉ ngơi đi.” Hoàng Ngải Lí đột nhiên lên tiếng: “Ba người các cô.”
Hoàng Ái Lệ cau mày bị Nhạc Lượng khẽ đẩy một cái liền cùng Trần Đạt Đạt vào trong phòng thợ.
Bên ngoài chỉ còn lại Hoàng Ngải Lí. Anh ta giữ vẻ mặt thản nhiên ngồi lại chỗ cũ, tiện tay thêm vài thanh củi vào đống lửa.
Người đàn ông cao to cười ha hả: “Người anh em bản lĩnh thật, một mình bảo vệ ba người.”
“Không có gì to tát.” Hoàng Ngải Lí lạnh giọng: “Tôi chỉ làm những việc trong khả năng thôi.”
...
Trong phòng, Hoàng Ái Lệ thấp giọng ghé sát tai Nhạc Lượng thì thầm đầy lo lắng: “Anh ta định làm gì vậy?”
“Bỏ lại một phần đồ.” Nhạc Lượng kéo chăn nằm xuống: “Cái cứ điểm này và số nước kia, tạm thời bỏ.”
“Bỏ lại? Anh ta điên rồi chắc?”
“Thế đơn lực mỏng.” Nhạc Lượng giơ tay chỉ ra ngoài: “Bên kia người đông thế mạnh.”
“Nhưng... Tạm bỏ thì được, còn nước thì sao? Ai dám chắc chúng ta sẽ tìm lại được?”
“Chỉ bỏ một phần thôi. Trò chơi tàn khốc này mới bắt đầu thôi mà. Bản chất con người mới chỉ vừa rạn vỡ, kẻ xấu tạm thời cũng chỉ có vài người đó.”
Giọng Nhạc Lượng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Đợi trời sáng sẽ có rất nhiều việc phải làm. Ngủ đi đã.”
Cô vừa nhắm mắt lại, gần như lập tức chìm vào giấc ngủ. Hoàng Ái Lệ và Trần Đạt Đạt lo lắng vô cùng. Thấy vậy cũng đành nằm xuống nhưng có ngủ được hay không thì khó mà nói.
...
Hửng đông sáng hôm sau, Hoàng Ngải Lí xách một xô nước kéo theo ba người Nhạc Lượng rời đi. Đám đàn ông kia chỉ khuyên ngăn qua loa vài câu, hoàn toàn không có ý giữ lại.
Hoàng Ái Lệ càng nghĩ càng tức: “Má nó, cái bọn này khốn nạn thật!”
Trần Đạt Đạt thì rụt rè: “Chị, nghiêm túc mà nói thì là chúng ta tự đi, không thể chửi người ta như vậy. Với lại... Thật ra em thấy ngoài người đầu sỏ kia ra thì mấy người còn lại cũng không tệ lắm...”
Hoàng Ái Lệ trừng mắt: “Không tệ? Rõ ràng chúng ta bị buộc phải bỏ đi. Đồ của mình cũng không dám lấy, bọn họ có ai lên tiếng không? Hơn nữa, chúng ta không chỉ sợ một mình thằng đó mà là cả cái đám đứng sau lưng kìa!”
“Biết đâu do tụi mình nghĩ xấu quá chăng...” Trần Đạt Đạt lí nhí. Nhưng thấy ánh mắt Hoàng Ái Lệ đầy nguy hiểm, cậu nhóc lập tức giơ tay xua xua: “Đúng, đúng! Toàn bọn người xấu, đồ khốn nạn hết!”
Đúng là một nhóc “gió chiều nào theo chiều ấy” điển hình.
Hoàng Ái Lệ tức đến bật cười.
Bình tĩnh mà nói thì lời của nhóc mập cũng không sai. Từ đầu đến cuối, người bộc lộ rõ sự tham lam và thù địch chỉ có người đàn ông cao to cầm đầu. Nếu thật sự có xung đột chưa chắc tất cả bọn họ đều đứng chung một phe.
Nhưng con người ai cũng có bản năng ham lợi tránh hại. So với việc mù quáng ở lại cùng một đám người chưa rõ phẩm chất. Nhạc Lượng chấp nhận thà từ bỏ một phần đồ đạc rồi dứt khoát rời đi.
Hoàng Ngải Lí nghĩ thế. Hoàng Ái Lệ cũng nghĩ thế.
Hai lựa chọn, không có đúng sai. Hậu quả thế nào chỉ có thể tự mình gánh lấy.
“Haiz...” Cậu nhóc xoa bụng đói vì chưa ăn sáng: “Vậy giờ chúng ta đi đâu...?”
Nhìn thấy ánh mắt “hận sắt không thành thép*” của Hoàng Ái Lệ, cậu nhóc cố nuốt ngược ba chữ “ăn sáng” vào trong.
*Hận sắt không thành thép: Tâm trạng tiếc nuối, kỳ vọng nhiều nhưng thất vọng khi người khác chưa đạt được như mong đợi.
“Tiếp tục tìm đồ.” Hoàng Ngải Lí đảo mắt nhìn quanh, rất nhanh đã xác định được mục tiêu: “Có hơn 1.000 người rải rác khắp khu công nghiệp này. Dựa vào tiến độ hôm qua, chắc cả khu đã bị lục tung lên một lượt. Tìm tấm thẻ bây giờ có lẽ rất khó. Hôm nay ưu tiên đi thêm nhiều chỗ, ít nhất cũng phải tìm được dụng cụ làm nhiệm vụ trước đã.”
Nhạc Lượng nhắc: “Cũng phải để ý quái vật.”
Vừa nhắc đến nhân tố nguy hiểm và không xác định này, sắc mặt cả nhóm đều trở nên nặng nề.