Chương 23: Khu công nghiệp

Theo lời người đàn ông trung niên miêu tả, con quái vật kia quả thật xứng đáng với cái tên “quái vật”. Nó cao gần ba mét, thân thể to ngang hơn một mét, da dẻ thô ráp như cá sấu, tứ chi rắn chắc mạnh mẽ, móng vuốt dài sắc bén, cái miệng rộng đỏ lòm luôn chảy dãi, sức công phá đáng sợ, tốc độ cực nhanh, khả năng chịu đựng bền bỉ kinh người. Sức mạnh của nó tuyệt đối vượt xa con người.

Điểm yếu duy nhất có lẽ là thân hình quá lớn, mục tiêu rõ ràng ban ngày dễ bị phát hiện, không thể lén lút ẩn nấp.

Nhạc Lượng chỉ cảm thấy trời đất như sụp xuống, toàn bộ dây thần kinh và mạch máu như cùng lúc muốn đứt đoạn.

Trần Đạt Đạt đau khổ ôm chặt lấy cô: “Chị Nhạc Lượng đừng sợ, nhất định sẽ có cách khác thôi.”

Người đàn ông trung niên ngơ ngác, rõ ràng chính bọn họ mới là người từng trải qua cuộc truy đuổi sinh tử nhưng sao bốn người này lại trông như thể sắp chết đến nơi...

Khi bọn họ còn đang nói chuyện, bảy người còn lại cũng tiến lại gần. Người đàn ông cao to kia thoạt nhìn không hề dữ tợn như tưởng tượng. Thậm chí còn có chút khờ khạo, chỉ là hai nắm đấm to như cái bát tỏa ra áp lực khiến người ta không dám xem thường.

Giọng nói anh ta vang dội như sấm: “Mọi người vẫn luôn ở đây à?”

Thấy anh ta tiến lại gần, Hoàng Ngải Lí theo bản năng bước lên một bước che chắn phụ nữ và trẻ con phía sau lưng, ánh mắt lạnh lùng: “Đúng vậy.”

Thực ra dùng vũ lực ép buộc để khiến người phụ nữ kia im lặng là cách trực tiếp nhất. Nhưng vào khoảnh khắc người đàn ông cao to kia toả ra sát khí, lòng cảnh giác của Hoàng Ngải Lí lập tức tăng cao đến cực hạn. Người như thế trong hoàn cảnh sinh tồn này, e rằng chẳng hề có khái niệm đạo đức.

Nhạc Lượng để ý thấy hầu như tất cả bọn họ đều tay không. Trên đầu tuy vẫn còn hiện tấm thẻ nhưng ít nhất những tấm thẻ dùng để đổi vật phẩm thật đã không còn. Đó là một tổn thất rất lớn.

Trái tim Hoàng Ái Lệ căng thẳng.

Nếu như Nhạc Lượng không phát hiện ra cái người chơi xui xẻo chết trong kho hàng kia thì có lẽ bọn họ sẽ không đề phòng nhóm người này sâu đến vậy. Nhưng hiện tại không ai tránh khỏi suy nghĩ liệu nhóm kia có thể bất ngờ tấn công cướp đoạt hay không. Thậm chí khiến bọn họ phải chịu kết cục bi thảm y hệt con quái vật kia.

Người đàn ông cao to nhe răng cười: “Vậy thì các người may mắn thật.”

Anh ta thoải mái ngồi xuống, mười ngón tay đan lại rồi nói: “Bên ngoài đang hỗn loạn, chúng tôi chạy suốt dọc đường. Ngoài chúng tôi ra còn thấy hai cái xác.”

Cả bốn người đều im lặng, không đáp.

Ánh mắt của người đàn ông cao to nhìn như lơ đãng nhưng thực chất lại dừng rất rõ ràng ở chỗ phía sau bọn họ, chỗ các thùng nước uống được xếp ngay ngắn.

“Chúng tôi chạy lâu vậy rồi, ai cũng khát cả. Có thể chia cho chúng tôi chút nước không?”

Hoàng Ái Lệ ngoài cười nhưng trong không cười: “Tất nhiên rồi. Các anh còn sống sót sau hoạn nạn, đáng tiếc không có rượu để chúc mừng, thôi thì lấy nước thay thế vậy. Nhóc mập, mang cho các anh chị một thùng đi.

Trần Đạt Đạt ngoan ngoãn khiêng một thùng nước trao tận tay người đàn ông trung niên còn chu đáo mang theo vài cái ly dùng một lần còn sót lại đưa cho người đàn ông cao to.

“Anh, uống đi cho đỡ khát.”

Khuôn mặt người đàn ông cao to thoáng giãn ra như thể rất hài lòng với cách làm này. Khí thế quanh người cũng hòa hoãn hơn đôi chút, anh ta lười biếng cất giọng cảm ơn.

Có người uống, có người lại không động đến nước. Người phụ nữ bị tát sưng nửa khuôn mặt chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, không chạm vào ly nước. Hai người phụ nữ khác trong đội cũng chẳng uống, các cô ta chỉ nắm chặt tay nhau cố gắng chống đỡ để không gục ngã.

Không chỉ phụ nữ yếu đuối bị dọa đến mức không uống nổi nước. Ngay cả một người đàn ông cường tráng khoảng ba mươi tuổi cũng nôn khan liên tục, không sao nuốt nổi. Trong phút chốc, chẳng ai có thể bình tĩnh lại sau cảnh tượng đồng đội thân thiết còn nói cười với mình một giây trước, giây sau đã bị xé xác máu me ngay trước mắt.

Sinh ra trong thời đại hòa bình nhưng bây giờ những thứ họ phải đối mặt đều vượt xa khả năng chịu đựng.

1.138 người... Bảy ngày sau còn lại được bao nhiêu?