“...” Hoàng Ngải Lí đưa tay đỡ trán: “Tôi còn tưởng cô bằng tuổi em gái tôi. Nó mười chín tuổi, dáng người với kiểu tóc cũng giống cô chẳng khác mấy.”
Thật ra một phần lý do anh ta đồng ý lập đội với cô là vì Nhạc Lượng có nhiều nét giống em gái anh ta.
Mười chín tuổi... Nhạc Lượng hiểu ngay. Thì ra là mắt kém thêm cả chứng cuồng em gái.
Trực đêm thật sự nhàm chán, hai người chỉ có thể nói chuyện phiếm lặt vặt cho qua thời gian. Càng về sau cơ thể mệt mỏi chồng chất khiến Hoàng Ngải Lí cũng phải giơ tay xoa huyệt Thái Dương, huống chi Nhạc Lượng.
Cô gần như ngồi không yên.
Khi vừa đi WC về và đang uống đến ly nước thứ tư, Hoàng Ngải Lí bỗng đứng bật dậy: “Cô có nghe thấy tiếng gì không?”
Tim Nhạc Lượng lập tức căng thẳng, cô buông ly nước xuống rồi dỏng tai lắng nghe.
Là tiếng người hò hét, càng lúc càng gần.
Hoàng Ngải Lí liếc nhanh đồng hồ báo thức, Nhạc Lượng thì lập tức chạy đi gọi hai người còn đang ngủ. Bên ngoài đám người kia đã sắp tới.
“Giống như có ánh sáng kìa?”
“Bên trong có người phải không!”
“Khốn kiếp, sao mở không ra?”
“Mở cửa đi!”
Bây giờ là 4 giờ 52 phút, trời vẫn tối đen.
Hoàng Ngải Lí quay đầu lại: “Có mở cửa không? Giơ tay biểu quyết.”
Nhóc mập vẫn còn dụi mắt, mơ màng nói: “Mở đi.”
Hoàng Ái Lệ trong lòng rối bời, do dự một giây rồi đành bất lực thở dài: “Hình như chỉ có thể mở.”
Nếu để bọn họ vào nghĩa là chỗ trú ẩn này sẽ không còn an toàn. Hơn nữa chỗ nước dự trữ chưa kịp giấu mà nếu phía sau họ còn lôi theo quái vật...
Nhạc Lượng cụp mắt: “Mở đi.”
Hoàng Ngải Lí chạy ra cửa bên hông phía đông, kéo then chốt. Một đám trai gái ùa vào như thủy triều, có cô gái còn hét thất thanh gần như ngã nhào vào trong.
Hoàng Ngải Lí và một gã đàn ông khác nhanh chóng đẩy cửa đóng lại lần nữa.
Nhạc Lượng chỉnh lại quai balo trên vai, ánh mắt lướt qua từng người vừa tràn vào.
Tám người.
“A a a a!”
“Im đi! Chính mày gào suốt đường mới kéo quái vật theo tới đây đấy!”
Chưa kịp chào hỏi, bọn họ đã lập tức cãi nhau. Một gã đàn ông cao to đầu đinh, tát cô gái vừa la hét ngã xuống đất.
“Mày mà còn gào nữa, tao gϊếŧ mày luôn!”
Cô gái nằm bẹp dưới đất run rẩy như cầy sấy, không dám thở mạnh.
Hoàng Ngải Lí nhân lúc đó quay về phía nhóm của Nhạc Lượng. Ánh mắt anh ta vừa đảo qua chỗ để đồng hồ báo thức, Nhạc Lượng ngầm hiểu gật đầu nhẹ.
Cuộc cãi vã nhanh chóng kết thúc. Một người đàn ông trung niên gầy gò để ria mép lưa thưa bước đến nở nụ cười gượng gạo, bắt đầu giải thích: “Cảm ơn mọi người. Chúng tôi vừa rồi bị quái vật đuổi theo, chạy một mạch tới đây mới thấy chút ánh sáng... Nhưng mọi người yên tâm, vừa rồi bọn nó đã đuổi sang hướng khác rồi.”
Trần Đạt Đạt còn chưa kịp phản ứng nhưng ba người còn lại lập tức hiểu ẩn ý phía sau.
Đến tận lúc này đội của họ vẫn còn người la hét, thế thì tại sao quái vật lại đổi hướng? Nguyên nhân e rằng chỉ có một.
Chúng bị tám người này kéo đi xa!
Hoàng Ái Lệ mở miệng, giọng gian nan: “Lúc đầu các người có bao nhiêu người?”
Người đàn ông trung niên cười khổ: “Ban đầu là mười chín. Quái vật vừa xuất hiện lập tức mất một người. Sau đó... Chỉ còn lại mười lăm.”
Khuôn mặt ông ta tràn ngập sợ hãi, miệng lẩm bẩm lặp đi lặp lại: “Quái vật... Đúng là quái vật...”
Hoàng Ái Lệ hừ lạnh. Ba người họ không hẹn mà cùng quay nhìn về phía Nhạc Lượng.
Nét mặt vốn vẫn điềm tĩnh của Nhạc Lượng, trong khoảnh khắc sụp đổ tận đáy.