“Để đảm bảo công bằng, nhiệm vụ của tôi cũng không cần mọi người phải liều mạng đổ máu. Kế hoạch cụ thể cần phải hiểu rõ mục tiêu rồi mới có thể xác định. Dù thế nào đi nữa đến lúc đó mong mọi người trong tình huống an toàn thì cố gắng hết sức hỗ trợ.”
Hoàng Ái Lệ mặt không cảm xúc, giơ tay gõ lên người cô một cái: “... Chuyện này còn cần em phải nói à.”
Hoàng Ngải Lí lập tức kết thúc chủ đề: “Nếu đã thống nhất được bước đầu. Vậy ngày mai trong khi thu thập, điều cần lưu ý là ba loại: sơn, cờ, thuốc màu. Ngoài nhiệm vụ của Nhạc Lượng, ba nhiệm vụ còn lại khi số lượng quái vật càng ít thì càng dễ hoàn thành, cho nên nhất định phải tranh thủ thời gian.”
“Ừ.”
“Tiếp theo là sắp xếp ca trực đêm.”
“Bốn người chúng ta sắp xếp chiến lược nên như vầy: anh, tôi, Nhạc Lượng và nhóc mập. Xét đến chuyện nam nữ, chia nhóm thế này...” Hoàng Ái Lệ tùy tiện khoác vai Trần Đạt Đạt: “Tôi với nhóc mập một nhóm, hai đứa tôi trực nửa đêm đầu.”
Nhạc Lượng nghĩ ngợi thấy cũng không có vấn đề gì: “Được.”
Hoàng Ngải Lí tất nhiên cũng không phản đối.
Anh ta lấy chiếc đồng hồ báo thức đặt ở giữa bốn người, kim phút chỉ đúng số mười một, còn năm phút nữa.
Cả bốn người cùng chăm chú nhìn kim phút chậm rãi dịch từng chút một về phía con số mười hai.
Cạch.
Xung quanh tĩnh lặng.
Không thừa, không thiếu.
“OK, không có chuyện gì. Nghỉ ngơi đi.” Hoàng Ái Lệ vẫy tay.
Cảm giác chờ đợi tử thần thật sự rất kí©h thí©ɧ.
Nhạc Lượng cuộn mình ở một góc xưởng lấy balo làm gối, nhắm mắt lại. Mãi cho đến khi tiếng ngáy của Hoàng Ngải Lí vang lên, đầu óc cô vẫn tỉnh táo.
Cô không sao ngủ nổi.
Tương lai phía trước mờ mịt chẳng thể đoán trước, trên đầu lại không có chỗ dựa. Không biết liệu có thể sống qua đêm nay hay không, hơn nữa nhiệm vụ nguy hiểm trước mắt gần như chẳng có hy vọng gì.
Cô không muốn chết. Nhưng phải làm thế nào mới sống sót đây...
“Nhạc Lượng, Nhạc Lượng.”
Ánh sáng lờ mờ từ tấm kính xưởng thợ lọt vào, bên ngoài tối đen như mực, mơ hồ lộ ra khuôn mặt. Nhạc Lượng mở đôi mắt mơ màng cuối cùng cũng nhìn rõ rồi xoay người ngồi dậy.
“Đổi ca à?”
Hoàng Ái Lệ gật đầu: “Ừ, nửa đêm đầu yên ổn không có chuyện gì.”
“Được, vậy chị nghỉ ngơi đi.” Sau khi đứng dậy Nhạc Lượng phát hiện Hoàng Ngải Lí đã ngồi bên đống lửa đang thêm củi. Còn Trần Đạt Đạt thì ôm chặt góc chăn đã ngủ say như chết.
Cô ra ngoài uống một ngụm nước, lại xa xỉ lấy chút nước rửa mặt rồi mới ngồi xuống.
Đã là 1 giờ sáng.
“Cô có thể nghỉ thêm một lúc nữa.” Hoàng Ngải Lí nói.
Nhạc Lượng lắc đầu: “Không cần đâu.” Một người gác đêm thì tinh thần sẽ phải luôn căng thẳng, tiêu hao sức lực Hoàng Ngải Lí quá lớn với cả đội cũng chẳng có lợi gì.
“Cô sợ à?”
“Sợ.”
Hoàng Ngải Lí nhìn cô một lát, bỗng nhiên bật cười. Nụ cười ấy không hề dịu dàng thậm chí còn mang theo chút châm chọc: “Không ngờ cô lại dám thừa nhận.”
Nhạc Lượng nhìn chằm chằm vào đống lửa lách tách: “Tôi có nói sai đâu.”
“Tôi biết.” Hoàng Ngải Lí giải thích: “Tôi thấy buồn cười là vì mấy đứa nhóc như cô với Đạt Đạt còn có thể điều chỉnh tâm lý để đối mặt thực tế. Vậy mà vẫn có người trưởng thành cứ nghĩ dựa dẫm vào người khác.”
Nhạc Lượng: “...”
Cô trầm mặc một chút rồi nghiêm túc nói: “Xin lỗi, nhưng tôi cần phải nghi ngờ cách nhìn người của anh.”
Sau mười tám tuổi, cô chưa từng nghe ai nói kiểu lời này nữa.
Hoàng Ngải Lí: “... Cô bao nhiêu tuổi?”
“26.”