Chương 20: Khu công nghiệp

Bánh lương khô nén chứa lượng calo cực cao, nhiều đến mức đủ để cả nhóm cầm cự được nhiều ngày liền.

Hoàng Ái Lệ cười lớn còn Hoàng Ngải Lí thì rơi vào trầm mặc, hồi lâu mới gật đầu: “Chờ đến khi quái vật xuất hiện nhiều, muốn nấu đồ nóng cũng khó mà an tâm. Thứ này vừa tiện lợi vừa thiết thực, coi như không tệ.”

Nhóc mập hơi ngại ngùng: “Nhưng mà như vậy chẳng phải một mình chị Nhạc Lượng lo hết sao? Vậy bọn em làm gì đây?”

Nhạc Lượng lắc đầu: “Còn có nước nữa.”

Nhóc mập vỗ trán: “À đúng rồi.”

Lần này đến lượt Hoàng Ái Lệ tỏ vẻ đắc ý: “Chỉ dùng để uống thì đủ. Tôi đã lấy được mười thùng nước. Chỉ là mang theo không tiện, nếu chúng ta đi ra ngoài thì phải tìm chỗ giấu bớt lại.”

“Chỉ cần có đồ chứa thì không sao. Mỗi người mang theo một ít, phần còn lại chia nhỏ cất đi là ổn.”

Nhóc mập lại ngại ngùng: “Thế thì chẳng phải em lại chẳng giúp được gì sao?”

Hoàng Ái Lệ xoa đầu cậu nhóc: “Đừng lúc nào cũng kêu đói với kêu mệt là được.”

Nhạc Lượng cũng đồng tình nhưng bổ sung thêm: “Đặc biệt là đừng có động tí là khóc.”

Nhóc mập giơ ba ngón tay, mặt mũm mĩm nghiêm túc hẳn: “Trần Đạt Đạt thề với trời, từ hôm nay sẽ trở thành người đàn ông thật sự, bảo vệ các chị!”

“Ừ, ừ.” Hoàng Ái Lệ bị cái sự ngốc nghếch của cậu nhóc chọc đến bật cười, vừa xoa đầu vừa vỗ vai, sau đó tiếp tục đề tài: “Xác định hợp tác rồi, vậy bàn thử xem làm sao hoàn thành nhiệm vụ của mọi người đi.”

Hoàng Ngải Lí lên tiếng trước: “Nhiệm vụ của tôi là sơn tường cho một công ty tên Hải Del, công ty thì tìm được rồi nhưng chưa có sơn.”

Hoàng Ái Lệ nói tiếp: “Tôi phải tìm đủ mười nhà xưởng, treo cờ của họ lên cột cờ. Cả ngày hôm nay mới tìm được một cái.”

Nhóc mập lôi ra một tờ giấy: “Nhiệm vụ của em là vẽ tranh tường theo mẫu có sẵn cho năm công ty nhưng mà vẫn chưa kiếm được màu vẽ.”

Nói xong, ba người đồng loạt quay sang nhìn Nhạc Lượng. Cô giơ một ngón tay: “Tôi phải thu thập một thứ.”

“Là gì?”

“Một cái sừng quái vật.”

“...”

Đúng vậy, đây chính là nhiệm vụ khiến Nhạc Lượng trong phút chốc cảm thấy mình bị chơi khăm.

Hoàng Ái Lệ giơ tay, mặt không chút biểu cảm tuyên bố: “Tốt, vậy thì giải tán thôi.”

Giây tiếp theo cô ấy đặt tay lên vai Nhạc Lượng dùng sức lắc mạnh, sắc mặt rối loạn: “Sao em lại xui đến mức này, phải đối mặt trực tiếp với quái vật á á á!”

Trước mắt Nhạc Lượng cứ phóng to thu nhỏ liên tục, cổ bị lắc đến phát đau.

“Ừ thì... Vì nhiệm vụ khó hơn nhiều nên tôi sẽ tự nghĩ cách...”

Còn chưa kịp nói hết câu đã bị Hoàng Ái Lệ ngắt lời, giọng chắc nịch: “Nói gì vậy, đương nhiên là chúng ta sẽ cố hết sức giúp em.”

Hoàng Ngải Lí cũng gật đầu: “Nếu đã là một tổ đội thì dù không phải lao vào lửa thay nhau, ít nhất cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.”

Trần Đạt Đạt nắm chặt tay, lớn tiếng: “Chị Nhạc Lượng sao có thể coi thường bọn em như vậy được!”

Bị lắc đến mức sắp khó thở, Nhạc Lượng gạt tay Hoàng Ái Lệ ra ho khan mấy tiếng mới lấy lại hơi: “Tôi vừa rồi... Còn chưa nói xong mà.”

Ba người tự mình đa tình: “...”

Nhạc Lượng tự nhận IQ của mình không hề có vấn đề. Sao có thể vì nhiệm vụ cá nhân khó khăn hơn mà không cần sự giúp đỡ của đồng đội. Trong khi cô vẫn sẵn sàng hỗ trợ họ?