Chương 2: Bom hẹn giờ

Lúc này cô gái mới ngơ ngác nhìn sang chiếc hộp đen bên dưới đồng hồ đếm ngược. Giây tiếp theo liền hét chói tai.

“Bom!”

“Đúng vậy.” Nhạc Lượng nắm chặt bàn tay đang run rẩy của cô, ánh mắt chưa từng rời khỏi ổ khóa dù chỉ một giây.

Nếu mỗi lần thử một chiếc chìa khoá mất năm giây, duy trì tốc độ này thì một giờ cũng chỉ mở được 720 chiếc. Trong khi ở đây có ít nhất 5.000 chiếc. Dù tính theo hướng lạc quan nhất thì xác suất mở khóa thành công cũng chưa tới 15%.

Nói cách khác, trước khi bom phát nổ cơ hội sống sót của họ chưa tới 15%.

“Dù đây là giấc mơ hay chỉ là trò đùa ác ý thì trong 1 giờ đồng hồ này chúng ta cũng phải cố gắng hết sức.”

Động tác của Nhạc Lượng càng lúc càng thành thạo. Những chiếc chìa khóa không khớp bị vứt thành một đống, cao lên từng chút một.

Cô gái như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mơ dài, vội vàng chộp lấy chùm chìa khóa rồi run rẩy cắm thử hết chiếc này đến chiếc khác. Nhưng xoay mãi vẫn không mở được. Mới thất bại vài lần nước mắt đã thi nhau rơi xuống.

“Tôi... Tôi chẳng biết gì cả...”

Nhạc Lượng khẽ “Ừ.” một tiếng. Động tác cắm chìa khóa càng dứt khoát hơn nhưng giọng cô vẫn dịu dàng: “Chính vì không biết gì nên càng không được bỏ cuộc.”

Nếu đây không phải trò đùa thì sao có thể cam tâm chết mà chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra?

Động tác lặp đi lặp lại khiến bàn tay Nhạc Lượng cứng đờ, tê mỏi, các ngón tay dần mất cảm giác và tốc độ cũng chậm lại.

Cô gái vừa khóc vừa than vãn: “Tay tôi đau quá...”

Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ đếm ngược, giọng nói bình tĩnh: “Còn 25 phút 47 giây.”

“Tôi thật sự... Không mở nổi nữa...”

“36 giây.”

Nhạc Lượng tiếp tục báo thời gian. Cô gái nức nở, bàn tay run rẩy đổi sang một chiếc chìa khóa khác.

Ánh sáng đỏ của đồng hồ đếm ngược nhấp nháy càng lúc càng dồn dập, căng thẳng đến nghẹt thở.

Tiếng kim loại cọ xát.

Tiếng ổ khoá khớp nhau.

“Rắc!”

Nhạc Lượng buông tay, một ổ khoá rơi xuống sàn vang tiếng giòn tan.

Nghe thấy tiếng động cô gái ngơ ngác ngẩng đầu nhìn, ánh mắt tràn ngập kinh ngạc: “Cô... Cô mở được một cái rồi!”

Nhạc Lượng gật đầu, rút chiếc chìa khóa ra rồi cắm sang ổ bên cạnh.

Cô xoay nhẹ. Tiếng “Rắc!” vang lên lần nữa, xiềng xích lạnh lẽo rơi xuống sàn.

Thì ra mỗi người chỉ có một chiếc chìa khóa duy nhất để mở cả hai ổ khoá. Đây chính là quy tắc của vòng chơi này.

Nhạc Lượng thử dùng chiếc chìa khoá đó mở ổ khoá trên chân cô gái.

Cô gái reo lên vui mừng: “Chìa này... Cũng mở được của tôi sao!”

“Chỉ tiện tay thử thôi.” Nhạc Lượng đáp lại rồi nhanh chóng cắm vào ổ khoá còn lại.

Chìa khóa không khớp.

Đúng vậy, làm gì có chuyện tốt như thế. Một chiếc chìa mở được hai ổ khóa đã là may mắn lắm rồi.

Gương mặt cô gái lại xám xịt như tro, trông tuyệt vọng chẳng khác gì một con cá mắc cạn, há miệng giãy dụa mà không thể thở nổi.

00:05:14.

“Tôi sẽ... Chết sao?” Giọng cô gái run rẩy.

“Tôi cũng đang nghĩ về chuyện đó.” Nhạc Lượng vẫn không dừng tay, vừa cắm chìa khóa vừa đáp: “Ai mà biết sau cánh cửa kia là thiên đường hay địa ngục?”

“Tôi không muốn chết...”

“Vậy thì nhanh tay lên.”

Chỉ còn cách nhanh hơn nữa.

Dường như ánh sáng đỏ từ đồng hồ đếm ngược càng lúc càng lan rộng, như muốn nuốt chửng cả không gian.

00:02:21.

Do hoạt động liên tục cánh tay và vai Nhạc Lượng đau nhức như bị xé rách. Mồ hôi chảy dài từ thái dương xuống thấm đẫm cổ áo. Cô mím chặt môi, nghiến răng cố gắng kiên trì.

Cô gái đã hoàn toàn mất bình tĩnh tay run lẩy bẩy khiến động tác mở khóa loạng choạng, đôi mắt đỏ hoe cùng hơi thở gấp gáp. Khoảng khắc sinh tử cận kề khiến tinh thần cô gái gần như sụp đổ, miệng lẩm bẩm liên tục:

“Tôi không muốn chết... Tôi không muốn chết... Tôi không muốn chết...”

Cánh cửa khổng lồ màu đen mở ra lặng im như vực sâu không đáy. Một luồng hút mạnh mẽ tràn ra như muốn kéo hết mọi thứ vào trong.

[Đinh!]

[59, 58, 57...]

Giọng máy móc lạnh lùng vang lên, bắt đầu đếm ngược những giây cuối cùng. Nhạc Lượng cũng đếm thầm trong đầu, nhịp tim hòa theo từng con số.

Đến khi còn 30 giây, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào gương mặt hoảng loạn của cô gái. Ngay giây sau đó cô buông tay ra nhưng lập tức bị một lực mạnh túm chặt lấy cánh tay kéo cô ngược trở lại.

“Không! Cô không thể bỏ tôi lại! Không!”

[19, 18...]

“Buông tay!”

“Sao cô có thể bỏ tôi!”

Gương mặt cô gái méo mó vì sợ hãi, dữ tợn khiến người khác rùng mình.

[10, 9, 8...]

Lưỡi hái tử thần đã kề sát gót chân. Đầu Nhạc Lượng trống rỗng, mọi cảm xúc bị dồn ép đến cực hạn. Trong đầu cô chỉ còn một mục tiêu duy nhất: Chạy ra cánh cửa.

[7, 6...]

Trong khoảnh khắc cuối cùng, cô dốc hết toàn bộ sức lực lao thẳng về phía cánh cửa đen.

[5, 4...]

[3, 2, 1!]

“Uỳnh!”

Ánh lửa bùng nổ dữ dội, nuốt trọn tất cả. Mọi thứ tan biến thành tro bụi.

Ngay sau đó, giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên lần nữa:

[Xin chào. Tôi là số 0000. Chúc mừng bạn đã vượt qua vòng sơ khảo, nhận được suất tham gia phiên bản đầu tiên. Tiếp theo tôi sẽ kết nối bạn với Tân Thế Giới.]

[Xin vui lòng chờ đợi!]

...

Lời tác giả.

Mình biết có nhiều bạn không thích nam chính nên nhắc trước để các bạn cân nhắc trước khi đọc tiếp.

Đối với những bạn mới thì mình muốn nói rõ luôn.

Nam chính trong truyện này rất dễ khiến người ta ghét!

Nam chính trong truyện này rất dễ khiến người ta ghét!

Nam chính trong truyện này rất dễ khiến người ta ghét!

Các bạn nhớ chuẩn bị tinh thần nhé.

Nhưng với tư cách tác giả vì đã tạo ra nhân vật này nên mình vẫn muốn chia sẻ một chút quan điểm cá nhân. Mình cảm thấy, một người không nhất thiết phải đối tốt với người khác khi chưa có tình cảm. Nữ chính vốn chẳng có gì đặc biệt, vậy dựa vào đâu ngay từ đầu nam chính phải dành cho cô ấy sự quan tâm đặc biệt? Ngược lại, nữ chính cũng thế.

Mọi sự thay đổi trong tình cảm đều phải dựa trên nền tảng cảm xúc đã có. Khi mình bắt đầu có chút thích bạn, mình mới muốn đối xử tốt với bạn.

Huống chi đây vốn là một câu chuyện sinh tồn. Trước cái chết, dù tình cảm sâu đậm đến đâu cũng có thể tan vỡ. Huống hồ mối quan hệ giữa hai người này còn... Thôi không bàn thêm nữa.

Truyện này không phải kiểu “yêu từ cái nhìn đầu tiên” mà là kiểu va chạm, cọ xát rồi mới từ từ sinh nhiệt, sinh tình nha!

Moa moa!