Tin tức cứ lướt qua liên tục trong đầu Nhạc Lượng, cô vừa tổng hợp vừa không ngừng di chuyển tìm kiếm. Đến khi thật sự không nhìn thấy gì nữa, cô mới rút tấm thẻ đầu tiên ra, lấy được một chiếc đèn pin.
“Lạch cạch” một tiếng, kho hàng yên tĩnh sáng lên một khoảng nhỏ.
Ngay tức khắc, một luồng lạnh buốt từ dọc sống lưng lên thẳng da thịt. Trong tầm mắt mơ hồ, bóng dáng kia còn khiến tim người ta run rẩy hơn cả cái đồng hồ đếm ngược lúc trước. Nhạc Lượng siết chặt đèn pin, cứng đờ xoay người lại.
Giây tiếp theo đồng tử cô co rút dữ dội, bàn tay vội bịt kín miệng mình.
Là người.
Một cái xác. Hộp sọ đã vỡ nát, óc văng tung tóe.
Máu từ đầu anh ta chảy lan ra tận chân Nhạc Lượng. Một bàn tay còn vươn ra ngoài rõ ràng là dấu vết giãy giụa cuối cùng của cơ thể.
Ánh mắt Nhạc Lượng dừng lại ở cổ tay anh ta.
Một chiếc vòng tay có khắc số hiệu.
Là người chơi.
Phát hiện này khiến toàn bộ cảm giác an toàn trong lòng Nhạc Lượng sụp đổ. Hóa ra ngay cả khi quái vật còn chưa xuất hiện, trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu thì cũng đã có người chết.
Là ai gϊếŧ anh ta? Là người bình thường? Hay... chính là người chơi?
Càng nghĩ càng thấy rùng rợn, cô không dám nán lại thêm một giây nào. Nếu hung thủ còn quanh đây thì cái xác tiếp theo chính là cô.
Cô cứ thế chạy thẳng ra ngoài cho đến khi ánh mặt trời chiếu xuống mới dừng lại giữa con đường trống trải, thở hổn hển như đứt hơi.
Khi bàn tay chân lạnh ngắt dần hồi phục cảm giác, cô mới nhận ra chiếc balo dính sát sau lưng đã ướt đẫm. Đèn pin vẫn sáng, mái tóc vốn buộc gọn để tiện tìm kiếm giờ rối tung, dính bết vào gáy và má.
Nhạc Lượng đưa tay sờ trán, lau đi một lớp mồ hôi lạnh.
Đây không phải trò chơi.
Mà là hiện thực.
Cô dần bình tĩnh lại.
Nếu hung thủ là người chơi thì nguyên nhân chết đã quá rõ: phân chia lợi ích trong đội không đều hoặc đơn thuần là cướp bóc.
Nếu hung thủ là kẻ khác thì cô càng phải cảnh giác. Ngay cả đàn ông khỏe mạnh còn chết thảm như vậy, huống chi là cô. Cô tuyệt đối không thể như lần này, chưa suy nghĩ kỹ đã liều lĩnh xông vào.
Khi ánh sáng ban ngày bắt đầu tắt dần, Nhạc Lượng kết thúc việc lục tìm ở phân xưởng trước mặt rồi quay trở lại.
Cô không phải là người đầu tiên về. Hoàng Ái Lệ đã về từ lâu còn sửa sang lại căn phòng thợ thành nơi nghỉ tạm, trải thêm cả chăn đệm lấy từ ký túc xá công nhân.
“Ánh Trăng đã về rồi, mau lại đây giúp chị dựng cái bếp lửa này lên!”
Không biết cô ấy tìm đâu ra mấy viên gạch đang xếp chồng từng viên một.
“Chị còn tìm được nước nữa! Tối nay chúng ta có thể nấu rồi! Đúng rồi, em có tìm được thẻ đồ ăn nào không?”
Nhạc Lượng đi đến, rút một tấm thẻ đưa cho cô ấy.
Hoàng Ái Lệ vừa nhìn thấy liền kích động ôm chặt lấy vai Nhạc Lượng: “Trời ơi, em giỏi quá! Có sủi cảo, có đồ ăn rồi!”
Nhạc Lượng không nói gì, chỉ im lặng sắp xếp lại đống củi mà Hoàng Ái Lệ bày loạn lên, chỉnh cho gọn gàng.
Hoàng Ái Lệ mồ hôi nhễ nhại, rót ra một chén nước từ cái thùng mới mang về, vừa đưa cho Nhạc Lượng vừa khàn giọng than: “Em khát thì uống đi, chị thật sự khát muốn chết luôn rồi...”
“Có người chết rồi.”
“Phụt!”
Hoàng Ái Lệ vừa uống một ngụm lập tức phun ra đất, sặc đến mức ho khan, suýt nữa không thở nổi. “Khụ khụ khụ... Em vừa nói gì cơ?”
Nhạc Lượng ngẩng đầu, đôi mắt đen láy không gợn sóng.
Cô lặp lại một lần nữa: “Có người chết rồi.”