Chương 17: Khu công nghiệp

Hoàng Ái Lệ nằm dài trên đống máy móc, mặt mày đầy vẻ u oán.

Cô ấy hoàn toàn không thấy cái gọi là “duyên phận”. Chỉ nghĩ đến lúc bọn họ ở gần nhau, lỡ có người thứ ba gọi “Aili*”, thế ai trả lời trước? Lỡ trả lời nhầm thì có xấu hổ không? Thậm chí còn có khả năng bị mắng xối xả: “Hoàng Aili, đồ ngu ngốc bệnh hoạn não tàn!”

*Aili: Tên 2 người phát âm gần giống nhau.

Không được, quá đau khổ rồi.

Rõ ràng là ông trời cố tình ngăn cản không cho cô rời khỏi cái rừng rậm này.

Hoàng Ngải Lí thì chẳng buồn quan tâm cô ấy đang đa sầu đa cảm cái gì. Chỉ thấy một điều tốt: cô nàng cuối cùng cũng chịu ngậm miệng, không ríu rít lải nhải nữa. Trong lúc khảo sát địa điểm, anh ta thay Nhạc Lượng quan sát thêm những chỗ còn sơ hở, kiểm tra kỹ hai cánh cửa trên tầng lầu, bốn cánh cửa kiên cố dưới tầng trệt rồi khóa luôn cửa sổ bé trong nhà vệ sinh, sau đó mới đóng chặt lại.

“Ở trong tình huống phải chạy trốn khắp nơi, chỗ này diện tích rộng, người chúng ta cũng đủ đông. Khả năng cùng lúc bị ba con quái tấn công là rất nhỏ. Mọi người chọn bốn lối thông để qua đêm, nhìn qua thì an toàn nhưng khi số lượng quái tăng lên thì cũng đồng nghĩa với việc phòng thủ sẽ nặng nề hơn.”

Nhạc Lượng gật đầu đồng ý. Đúng vậy, như thế thì việc canh gác ban đêm sẽ cực kỳ vất vả.

“Nhưng...” Hoàng Ngải Lí chậm rãi đổi tông giọng: “Trong điều kiện đêm tối, nếu chúng ta gặp phải ba con quái chưa từng thấy thì thêm một cánh cửa cũng có thêm một cơ hội sống sót. Trong thời gian ngắn tôi không tìm được chỗ nào thích hợp hơn nơi này nên tôi hy vọng có thể hợp tác với mọi người, ít nhất là cùng sống sót đến bình minh.”

Ban ngày dù chưa biết rõ loại quái vật đó là gì nhưng cũng không đến mức đáng sợ như trong bóng đêm.

Nhóc mập lập tức giơ tay hét to: “Oh yeah, vạn tuế!”

Cuối cùng cậu nhóc cũng không phải một mình gánh cái nhiệm vụ bảo vệ phụ nữ nữa rồi!

“Được, hợp tác vui vẻ.” Nhạc Lượng gật đầu.

“Ha ha ha ha, tuyệt quá, tuyệt quá...” Dù đang thở hổn hển nhưng Hoàng Ái Lệ vẫn cố chen lời.

Hoàng Ngải Lí liếc nhìn đồng hồ: “Bây giờ là 3 giờ, chúng ta còn khoảng năm tiếng để chuẩn bị.”

“Vậy thì tách ra hành động, trời tối sẽ quay lại đây.”

“Được!”

Bốn người nhanh chóng chia nhau đi. Ngay cả Trần Đạt Đạt mới mười lăm tuổi cũng gắng gượng lấy đủ can đảm để tự mình đảm đương một hướng.

Đây là thế giới chẳng phân biệt nam nữ, già trẻ gì cả.

Thời gian trôi đi từng phút. Nhạc Lượng đi một mạch rất xa, gặp đủ loại đội nhóm với muôn hình vạn trạng. Nhưng bất kể lý do gì, chỉ cần có người mời cô vào nhóm thì cô đều từ chối. Người chịu đi tìm kiếm cũng ngày càng ít, khu công nghiệp với hơn một ngàn người càng lúc càng lộ rõ sự hỗn loạn, mỗi người một hướng.

Hiện tại cô đang ở khu nhà xưởng may mặc, cũng khó tránh khỏi cảnh tượng hoang tàn.

Hòm quần áo còn nguyên bị phá tung, những bộ quần áo còn lại bị chọn lựa loạn xạ. Cái nào không vừa ý thì bị ném thẳng xuống đất, giẫm bẩn đầy dấu chân.

Nhạc Lượng kê một chiếc rương tầng dưới cùng làm bậc đứng rồi đứng lên ôm xuống một rương quần áo ở tầng trên.

Dùng con dao mang theo từ kho ngũ kim mở keo ra, cô thử mấy bộ quần áo trong đó. Vừa hay toàn là đồ nữ size nhỏ, kiểu thể thao.

Kiểu dáng thì không đẹp lắm, ống quần lại rộng thùng thình. Nhưng lúc này có quần áo để thay đã là chuyện hạnh phúc nhất thế giới rồi.

Cô đã mặc một chiếc váy liên tục mười ngày nay. Tuy đêm nào trên đảo cô cũng giặt, gió biển lại hong khô rất nhanh nhưng cái cảm giác ấy vẫn thật sự tệ hại.

Nhạc Lượng nhanh chóng nhét ba bộ quần áo vào balo, phòng khi cần thiết. Sau đó lại lôi đống đồ vừa bới ra nhét lại vào rương, đặt lên kệ cũ.

Kho hàng này chỉ có cửa ra vào hơi lộn xộn, bên trong vẫn chưa bị lục tung. Có lẽ có thể tìm thêm được chút gì đó.

Vì không có ánh đèn, ánh sáng ngoài cửa sổ lại bị che bởi kệ hàng cao cùng vô số thùng giấy nên càng đi vào sâu bên trong càng tối om, gần như giơ tay cũng không thấy ngón. Nhạc Lượng đoán đây chính là lý do vì sao người khác bỏ cuộc, không muốn vào tìm kiếm.

Trong khu công nghiệp này, ngoài bọn họ và những con quái vật chưa xuất hiện, không còn bất cứ sinh vật nào khác. Cứ như thể có ai đó cố tình dựng lên một không gian riêng để tổ chức cái gọi là “trò chơi”. Mà nếu đã là trò chơi lại thêm hệ thống 0000 nói rõ đây chỉ là “Khu công nghiệp của người chơi mới”. Vậy thì so với về sau, mức độ nguy hiểm hẳn sẽ không quá cao.