Nhạc Lượng gật đầu với Hoàng Ái Lệ, cô ấy liền bĩu môi: “Thế thì thôi, tôi không làm phiền hai người nữa.”
Nhóc mập còn nhỏ tuổi khi nghe xong lời cô gái kia nói thì trong lòng khó chịu lập tức cãi lại: “Chúng tôi chỉ có ba người, muốn tìm thêm một người để chia ca canh gác ban đêm cho đỡ vất vả nên mới hỏi hai người. Sao lại nói cứ như chúng tôi đang muốn chiếm lợi của hai người vậy?”
Cô gái kia chẳng thèm quan tâm, vừa nghe họ nói sẽ đi thì lập tức lộ rõ vẻ đắc ý. Tay còn tự nhiên khoác lấy cánh tay người đàn ông đi cùng.
Hoàng Ái Lệ nhìn cảnh đó mà nhức hết cả mắt, vội vàng kéo Nhạc Lượng và nhóc mập đi: “Thôi thôi thôi, nhanh đi nào, nhanh đi nào...”
Nhưng lần này hành động người đàn ông lại khiến tất cả bất ngờ. Anh ta hất mạnh tay cô gái kia ra rồi lạnh lùng quát: “Đừng có động tay động chân với tôi.”
Vốn dĩ khuôn mặt anh ta đã sắc lạnh, giờ lại chau mày trừng mắt lên càng giống như sát thần giáng thế. Cô gái kia bị dọa sững người, nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt.
“Tôi chỉ là...”
Anh ta mất kiên nhẫn phẩy tay: “Cô nghĩ tôi đi cùng cô là vì bị mấy trò giả vờ đáng thương của cô lừa sao? Tôi chỉ thấy cô là phụ nữ, đi một mình chắc chắn khó khăn nên mới mặc kệ cho đi theo. Nhưng điều kiện là cô không được liên lụy đến tôi, hiểu chưa?”
Anh ta là người tốt nhưng tuyệt đối không phải kẻ ngốc. Nhất là trong hoàn cảnh nguy hiểm, tự lo cho mình còn chưa xong nên anh ta càng phải thận trọng với từng quyết định.
Anh ta liền quay sang nhóm Nhạc Lượng: “Ý của cô ta không đại diện cho tôi. Tôi và cô ta vốn dĩ đi riêng. Cô ta không muốn lập nhóm với ba người thì thôi, nhưng tôi thì chưa chắc. Chỉ cần ba người có thứ gì đủ khiến tôi thấy đáng, tôi sẵn sàng hợp tác.”
Người đàn ông này thật sự biết lý lẽ.
Hoàng Ái Lệ lập tức cười tươi: “Bọn tôi có một chỗ nghỉ qua đêm rất ổn, không biết có tính là thứ hấp dẫn anh không?”
Lúc này đôi mày anh ta mới giãn ra. Chẳng phải anh ta cũng đang tìm chỗ nghỉ an toàn hay sao?
“Được, dẫn tôi đi xem. Nếu tôi thấy ổn thì có thể hợp tác.”
Hoàng Ái Lệ làm động tác mời: “Đi bên này.”
Anh ta gật đầu bước đi. Nhưng mới đi được vài bước lại quay đầu lại, lạnh lùng nhìn cô gái định chạy theo: “Nếu mục đích của cô chỉ là mong tôi bảo vệ thì tốt nhất dừng ở đây. Tôi nói thẳng, cho cô thêm chút dũng khí thì được nhưng lúc nguy cấp còn phải phân tâm bảo vệ cô thì không đời nào.”
Mắt Hoàng Ái Lệ sáng rực. Trời ơi, lạnh lùng mà dịu dàng vậy!
Cô gái kia cắn răng. Nhưng đã là một phụ nữ yếu ớt, tay trói gà không chặt thì biết làm gì hơn?
Không bằng tranh thủ thời gian còn sớm đi tìm một người đáng tin khác. Nghĩ vậy, cô gái dậm chân tức tối rồi xoay người bỏ chạy không ngoảnh lại.
Giải quyết xong vướng bận, người đàn ông quay lại: “Phiền cô dẫn đường.”
Mắt Hoàng Ái Lệ càng sáng long lanh hơn. Trời ạ, kiểu đàn ông ít nói mà chất thế này, thật sự quá mê người!
Nhạc Lượng và nhóc mập đi trước dẫn đường. Vốn định đi cạnh Nhạc Lượng nhưng Hoàng Ái Lệ lại cố tình tụt lại sánh bước cùng người đàn ông kia, nhiệt tình hơn hẳn mọi khi.
“Đã là đồng đội thì làm quen chút đi. Anh tên gì? Bao nhiêu tuổi? Cao mét bao nhiêu? Quê ở đâu? Trong nhà có mấy anh chị em? Mã số của anh là bao nhiêu?”
Nhóc mập ghé tai Nhạc Lượng thì thầm: “Mùa... Xuân... Của... Chị... Ấy... Đến... Rồi...”
Nhạc Lượng mặt nghiêm túc gật đầu đáp: “Ừm... chắc... là... vậy...”
Người đàn ông: “...”
Một lát sau, giọng khàn khàn của anh ta mới chen vào giữa tiếng lải nhải của Hoàng Ái Lệ: “Tôi tên Hoàng Ngải Lí.”
Nhạc Lượng, nhóc mập, Hoàng Ái Lệ: “?”