“Người nhiều cũng được thôi, quan trọng là hợp nhau.” Hoàng Ái Lệ gõ nhịp lên mặt bàn.
Nhạc Lượng lấy cuốn sổ tay ra: “Địa điểm qua đêm, tôi cảm thấy chỗ này khá ổn. Nhà xưởng rộng có nhiều khoảng trống. Xưởng số hai nằm ngay trung tâm, bốn hướng đều có cửa lớn rộng khoảng hai mét. Tầng một đặt toàn máy móc cỡ lớn, trần cao, cửa sổ cũng cao, hành lang rộng rãi. Ở giữa phía nam có một phòng thợ, hai bên có cầu thang dẫn lên tầng hai. Nhưng vì tầng trên là kho hàng, ở giữa hai cầu thang đều có cửa có thể khóa lại.”
Cô chấm bút vào vị trí phòng thợ: “Chúng ta có thể dọn sạch phòng này để nghỉ. Lên tầng hai, khóa hai cánh cửa kia lại. Chỉ cần không xui đến mức bọn quái vật xuất hiện ngay trong xưởng này thì khi chúng ta đóng bốn cánh cửa lớn, dù có ba con quái cùng phá từ ba phía vẫn còn cánh cửa thứ tư để chạy.”
Hoàng Ái Lệ sờ cằm, tính toán: “Nghe hợp lý đấy. Ban đầu chị còn tính lên tầng cao nhất rồi chặn cửa lại. Nhưng đúng là nếu quái có thể phá cửa chính thì nguy hiểm thật.”
“Đúng vậy. Khi còn chưa biết hình dạng và sức mạnh của quái vật thì ở trong không gian phong tỏa kín mít rất nguy hiểm.” Nhạc Lượng tiếp tục: “Nếu chẳng may chạm mặt quái vật, cố gắng đừng lên lầu. Con đường rời khỏi khu xưởng này mình vẫn chưa quy hoạch. Chờ khi tổ đội ổn định, chúng ta sẽ chia nhau tìm đường thoát nâng cao cơ hội sống sót.”
“Được, cứ thế mà làm.”
Sau khi bàn bạc xong, nhóc mập vốn chẳng chen được câu nào bèn giơ tay: “Vậy giờ chúng ta đi tìm đồng đội mới hả?”
Hoàng Ái Lệ vỗ đầu cậu: “Chuẩn rồi!”
Cả nhóm xuất phát.
Lúc này tầm khoảng 2 giờ chiều, còn khá lâu mới đến 8 giờ tối. Nhạc Lượng không hỏi nhiệm vụ của hai người kia cũng giống như họ không hỏi nhiệm vụ của cô. Ba người trông chẳng gấp gáp gì, vừa ghi lại sơ đồ bố cục vừa để mắt xung quanh tìm đồng đội mới.
Vì phụ nữ thường yếu thế hơn nên họ ưu tiên tìm nam giới hợp tác. Nhưng nếu gặp được nữ, tính hợp duyên thì cũng chẳng sao.
“Các chị, bên kia có hai người.” Nhóc mập tinh mắt, vừa đi ngang một nhà xưởng đã thấy một nam một nữ từ sau đống công trình vòng ra.
Người đàn ông cao lớn, Hoàng Ái Lệ liếc mắt với Nhạc Lượng. Cô gật đầu: “Hỏi một chút.”
“Này, hai người bên kia. Chúng tôi có thể nói chuyện một chút không?”
Nghe tiếng gọi, cặp nam nữ kia do dự một thoáng nhưng rồi cũng bước đến.
“Ôi trời ơi!” Nhóc mập ngửa cổ nhìn, thán phục: “Cao thật đó.”
Người đàn ông cao gần 1m9, dáng gầy như cây tre, lông mày đậm đen, tướng mạo dữ dằn. Giọng nói anh ta cũng khàn đặc: “Có chuyện gì?”
Hoàng Ái Lệ đi thẳng vào vấn đề: “Chắc hai người cũng biết, 8 giờ tối nay quái vật sẽ xuất hiện. Hai người đã có sắp xếp gì chưa?”
Trên đường, ba người đã thống nhất cách mở lời. Nếu đối phương lấp lửng, giấu giếm, họ sẽ bỏ qua. Nếu đối phương thẳng thắn sẽ thử mời hợp tác.
Người đàn ông chau mày vừa định trả lời thì cô gái bên cạnh kéo tay anh ta khẽ nhắc: “Đừng nhiều lời quá...”
“Không có gì to tát cả.” Người đàn ông chẳng mấy để tâm, thành thật đáp: “Tôi kiếm được một đạo cụ là đồng hồ.”
Anh ta lấy trong túi ra chiếc đồng hồ báo thức to đưa cho nhóm Nhạc Lượng xem: “Trên thẻ ghi chú nói cái đồng hồ này đồng bộ thời gian với thế giới bên ngoài. Cho nên tối nay 8 giờ chúng tôi sẽ biết chính xác. Nhưng vì chưa xác định được địa điểm thích hợp để qua đêm nên vẫn chưa có kế hoạch.”
Cô gái bên cạnh không rõ là vì lý do gì nhưng có vẻ rất phản cảm với việc nhập nhóm Nhạc Lượng. Ngay khi anh ta vừa dứt lời, cô gái lập tức xen vào: “Vậy thì bọn tôi cũng chẳng giúp được gì cho ba người đâu. Ba người đi tìm người khác đi.”
Quả thật, cho dù chỉ là tổ đội tạm thời nhưng nếu giữa thành viên đã có sự bài xích thì đó sẽ là nhược điểm chí mạng. Đặc biệt trong tình huống có thể phải cùng nhau bỏ chạy bất cứ lúc nào, một sự do dự hay phản kháng cũng đủ nguy hiểm.