Ba người và con gà cháy im lặng nhìn nhau.
Nhìn nhau nửa ngày, nhóc mập rốt cuộc tuyệt vọng lên tiếng: “Các chị con gái bây giờ đều không biết nấu cơm sao?”
“Bởi vì có tiền.”
Nhạc Lượng và người phụ nữ kia đồng thanh đáp, sau đó lặng lẽ đập tay ăn ý.
“Thôi, lại nghĩ cách khác đi...” Người phụ nữ nhanh chóng lấy lại tinh thần, chìa tay về phía Nhạc Lượng: “Đã gặp nhau hai lần thì coi như quen biết. Chị tên Hoàng Ái Lệ.”
Nhạc Lượng cũng đưa tay nhẹ nhàng bắt lấy: “Nhạc Lượng, Nhạc trong Nhạc Phi, Lượng trong tha thứ.”
“Ồ, tức là ánh trăng đúng không, cần gì giải thích rõ thế. Dễ nhớ mà.” Hoàng Ái Lệ cười sảng khoái: “Bạn bè đều gọi chị là Ái Mỹ Lệ, em cũng có thể gọi chị là Mỹ Lệ luôn.”
Nhạc Lượng gật đầu. Nhóc mập bên cạnh rụt rè giơ cánh tay tròn như cái đùi gà: “Em tên Trần Đạt Đạt.”
So với cái tên dễ thương ấy thì con số trên cổ tay cậu nhóc lại khiến người khác chú ý hơn nhiều.
Nhạc Lượng nheo mắt nhìn kỹ: “0001?”
Hoàng Ái Lệ nghe vậy liền vỗ tay: “Con số này nhìn phong cách ghê nha? Chị còn tận sau một nghìn cơ.”
Nhạc Lượng giơ cổ tay mình lên để con số hiện ra: “Hân hạnh, tôi là hàng xóm của cậu, 0005.”
“Ôi trời!” Hoàng Ái Lệ tấm tắc: “Tổng cộng 1.138 người, vậy mà mình lại gặp được hai người trong top 10. Quả là vận may hiếm có.”
Trần Đạt Đạt hăng hái gật đầu: “Thì ra chúng ta ở gần nhau như vậy. Có điều mười ngày nay em chẳng ra khỏi phòng, nếu không chắc chắn đã gặp nhau rồi. Phòng của em ở tận trên núi cách bãi biển xa lắm, em lười không muốn đi.”
Nhạc Lượng: “...”
Hoàng Ái Lệ đã hoàn toàn hết hi vọng với cậu nhóc: “Thằng nhóc này đi với chị được một lúc là than mệt, lúc thì đói, lúc lại muốn nghỉ. May mà cậu nhóc tìm được đồ ăn, tiếc là toàn đồ sống đến giờ vẫn chẳng ăn được.”
“Haiz.” Trần Đạt Đạt chống cằm than thở: “Bảo sao tới giờ chị vẫn chưa có bạn trai.”
Người đã hơn 30 tuổi Hoàng Ái Lệ, ánh mắt lập tức trở nên nguy hiểm: “Em biết gì chứ! Người theo đuổi chị xếp hàng từ cửa nhà kéo dài đến tận Bắc Kinh đấy, rõ chưa? Chị là gái Hải Nam đó!”
Nhóc mập như bê con chẳng biết sợ hổ: “Thế sao chị vẫn không có bạn trai?”
“Ha ha ha ha.” Hoàng Ái Lệ cười duyên: “Trẻ con mới chọn lựa, người lớn tất nhiên là muốn hết!”
“Hừ.” Nhóc mập tỏ vẻ không tin vào mấy lời tào lao ấy rồi quay sang Nhạc Lượng: “Chị ơi, chị trẻ đẹp thế này chắc chắn có bạn trai rồi đúng không?”
Nhạc Lượng khẽ mỉm cười: “Cần mấy thứ đó làm gì.”
Câu nói rất dứt khoát.
Thái độ đầy chán ghét khi gọi “mấy thứ đó” khiến nhóc mập nổi da gà, biết điều nên không hỏi tiếp. Thì lại bắt đầu than thở vì thất bại với món gà nướng: “Đói quá...”
Hoàng Ái Lệ lập tức đồng tình với Nhạc Lượng, coi cô như tri kỷ chỉ tiếc là gặp nhau quá muộn.
“Nếu thoát được ra ngoài, nhất định chị sẽ kết bạn với em!”
Nói chuyện phiếm chỉ là tạm thời, bữa trưa mới là vấn đề cấp bách. Trong bếp chẳng có dầu muối mắm dấm, nhưng ít ra còn có dao phay. Nhóc mập loay hoay lôi ra năm con gà đã vặt sạch lông, một con hỏng còn bốn con dùng được.
Sau vài phút xoay mòng mòng, ba người chia việc: hai người giữ chặt gà, một người cầm dao chặt thịt. Trải qua mấy lần gà bay chó chạy, suýt thì đứt tay. Cuối cùng cũng xẻ được hai cái đùi, một cặp cánh và một đống thịt ức méo mó.
Xử lý xong con đầu tiên, con thứ hai còn xa sao?
Cứ thế bắt chước làm thêm, bốn con gà lần lượt bị chặt nát. Ba người bỏ luôn cái giá nướng ban đầu, lục trong bếp ra một cái kệ inox, lau sạch sẽ bằng giấy ăn rồi nhóm lửa ngay dưới tầng hai của cái giá ấy.
Ngọn lửa cháy vào mặt inox, Nhạc Lượng lấy miếng mỡ trong bụng gà, cẩn thận đặt lên mặt bàn. Khi nước mỡ bắt đầu sôi, vang lên tiếng xèo xèo nhỏ, ba người đồng loạt mơ màng nhìn theo.
Mắt cay xè vì khói.
Ngay cả như vậy Trần Đạt Đạt vẫn giơ nắm tay hét to: “Đây tuyệt đối là việc thành công nhất từ nhỏ đến giờ của em!”
So với việc nướng trực tiếp trên lửa, đặt thịt lên tấm inox để nướng quả nhiên dễ khống chế hơn nhiều, lửa cũng đều, không bị cháy khét nữa. Chỉ tiếc là không có gia vị, hương vị thực sự chẳng ra đâu vào đâu.
Hoàng Ái Lệ vừa gặm cái đùi gà vừa nhăn mặt: “Có hơi tanh.”
Trần Đạt Đạt miệng đầy mỡ, lẩm bẩm: “Có chút đắng.”
Nhạc Lượng xé miếng ức gà, thản nhiên bổ sung: “Có chút dơ.”
“Đừng có nói nữa!” Hoàng Ái Lệ và Trần Đạt Đạt cùng gào lên. Bọn họ khổ sở lắm mới tạm quên được sự thật là chưa rửa gì cả!
Nhạc Lượng chớp mắt: “Được rồi.”
Ăn trưa xong, ba người ngồi ngay ngắn quanh chiếc bàn bắt đầu bàn bạc chuyện qua đêm.
Hóa ra Hoàng Ái Lệ và Trần Đạt Đạt vốn cũng muốn tìm thêm người lập đội. Dù hai người đi cùng nhau nhưng chỉ có thể thay phiên một người gác đêm, người còn lại ngủ. Cách này quá mệt mỏi nếu kéo dài thì chịu không nổi.
Nhưng kể cả có thêm Nhạc Lượng, ba người vẫn còn ít.
Trạng thái lý tưởng là bốn người, vừa đủ để chia thành hai cặp thay phiên canh gác và nghỉ ngơi. Nhưng vào cái thời điểm này muốn tìm thêm một người đáng tin cậy cũng đâu phải chuyện dễ.