Chờ Nhạc Lượng đi rồi, cậu nhóc mới thắc mắc: “Chị ơi, sao mình không rủ chị ấy đi chung luôn cho tiện?”
Người phụ nữ trợn mắt: “Ngốc à, nếu không phải hai đứa mình vừa may mắn thoát ra từ cái phòng có bom kia thì chị cũng chẳng tùy tiện đi cùng em đâu.”
“Tổ đội chỉ cần trong những lúc cần thiết thôi. Trước khi trời tối tình hình còn tương đối an toàn, một mình đi lại thậm chí còn thoải mái hơn.”
“À... Thì ra là vậy.” Nhóc mập gãi đầu, cười ngây ngốc.
...
Nhạc Lượng không vội rời khỏi khu xưởng này. Cô lấy cổng chính làm điểm xuất phát, vòng qua từng dãy nhà một. Tuy chẳng tìm được gì nhưng cô đã dùng giấy bút lấy từ khu văn phòng để vẽ lại sơ đồ tổng thể, còn dán luôn bản vẽ trước cửa mỗi tòa nhà. Trong lòng cô quyết tâm: Lúc hoàng hôn sẽ quay lại đây, chọn khu xưởng này để qua đêm đầu tiên.
Lúc ở trên nóc nhà cô từng quan sát qua. So với các khu xưởng lân cận, nơi này trống trải hơn hẳn. Ngoài tòa văn phòng làm việc và kho hàng bảy tầng, các nhà xưởng còn lại cao nhất chỉ ba tầng. Khoảng cách giữa các tòa cũng chừng mười mét, tầm nhìn khá hạn chế. Nếu chẳng may lũ quái vật xuất hiện ngay bên cạnh, khả năng chạy thoát cũng thấp đi nhiều.
Thế nhưng... Nhạc Lượng dừng bút lại một chút. Trong tình huống thế này nếu có người cùng hợp tác thì chắc chắn sẽ yên tâm hơn.
Không ngờ nhanh như vậy, cô đã chạm mặt một tổ đội.
Mặt trời lên đến đỉnh đầu, đã giữa trưa.
Nhạc Lượng xoa bụng đói meo. So với kế hoạch hợp tác cùng đội kia thêm một buổi chiều thì trước mắt làm sao giải quyết bữa trưa mới là vấn đề cấp bách.
Cả buổi sáng cô chỉ nhặt được ba tấm thẻ nhưng chẳng có cái nào đổi được đồ ăn. Giờ thì vừa đói vừa khát.
Bên ngoài khu xưởng trừ các bể chứa nước thì hệ thống ống dẫn đều khô cạn. Mà nước trong bể... Ai dám uống cơ chứ.
“Phải kiếm ăn, phải kiếm ăn...”
Cô lẩm bẩm như thần kinh, chợt nhớ ra điều gì vội mở cuốn sổ vẽ sơ đồ ra. Ánh mắt lia nhanh trên trang giấy, cuối cùng dừng lại ở một điểm nhà ăn công nhân.
Tòa nhà ăn cũng cao ba tầng nhưng tầng trệt lại là kho hàng chuyên chứa đồ kim loại. Chỉ cần liếc qua cửa lớn, Nhạc Lượng đã biết trong đó có nhiều thứ tốt. Cô không dừng lại mà đi thẳng lên lầu hai theo cầu thang ngoài trời.
Cửa nhà ăn bằng kính, tường lại mở nhiều cửa sổ, bên trong sáng trưng, ánh nắng chan hòa... Chỉ có điều, mùi khét lẹt thì nồng nặc vô cùng.
Cô vừa đẩy cửa bước vào, lập tức có một người phụ nữ mắt sáng rực “oa” một tiếng rồi chạy tới.
Có bàn tay còn đặt mạnh lên vai cô, Nhạc Lượng quay đầu. Đối diện là khuôn mặt tròn trịa cười hiền lành của cậu nhóc kia.
“...”
Thật đúng là cái duyên oái oăm.
“Cưng ơi, em cũng đến tìm đồ ăn đúng không? Tụi chị đang có đồ đây nè! Chỉ cần phụ một tay, chị đảm bảo em có ngay bữa trưa no nê!”
Nhạc Lượng: “...”
Người phụ nữ nhiệt tình kéo cô đến chỗ “hiện trường vụ án” rồi chỉ vào con gà cháy đen thùi lùi đang đặt trên giá: “Nhìn này, bên ngoài chín rồi mà bên trong vẫn chưa chín. Nướng kiểu gì cũng không được, giờ phải làm sao đây trời!”
Nhóc mập cũng nhìn cô đầy chờ mong: “Gas ở đây không dùng được, bọn em cực khổ mới kiếm được bật lửa. Còn chẻ gỗ, dựng giá nướng gà... nhưng vẫn thất bại.”
Nhạc Lượng: “...”
Hai người kia đồng thanh: “Sao giờ?”
Nhạc Lượng chỉ cười: “Ha ha.”
Trong lòng cô chợt dâng lên một cái tên: Thẩm Đương Quy.
Anh đúng là thiên tài.