Thu thập xong tấm thẻ cô không chút do dự trực tiếp vòng qua cửa nhỏ phía tây đang khép hờ để rời đi.
Bên ngoài khác hẳn với mái nhà, ánh sáng trong tòa nhà này rất kém, hướng Tây Bắc đặc biệt tối tăm. Nhạc Lượng khẽ xoa cánh tay, rõ ràng còn cảm giác hơi lạnh.
Bỗng nhiên cô có cảm giác rùng mình kinh hãi.
Quái vật phải đến 8 giờ tối mới xuất hiện. Theo lý mà nói thì khu vực này trước mắt tương đối an toàn. Nếu bây giờ đã lạnh run chân tay thì sau 8 giờ sẽ càng khó đi hơn.
Tự trấn an tinh thần xong, Nhạc Lượng nhanh chóng bước nhanh vội vã lục soát từng căn phòng.
Nhiệm vụ của cô phải hoàn thành trước khi quái vật xuất hiện. Vì thế từ giờ đến lúc đó, việc duy nhất có thể làm là cố gắng thu thập càng nhiều thẻ càng tốt.
Tầng sáu của tòa nhà toàn là văn phòng. Tầng trệt cao khoảng sáu mét được dùng làm kho hàng.
Nhạc Lượng lục soát từng tầng một, từ trên xuống dưới, cho đến lúc này mới đυ.ng phải người khác: một nam một nữ.
Cậu nhóc mập lùn cao chừng một mét sáu, nhìn qua chắc cũng phải tầm 150 cân, bụng tròn vo, mặt mũi còn non nớt như học sinh trung học. Người phụ nữ thì vóc dáng trung bình, tóc xoăn, trông khoảng ngoài ba mươi.
Vừa nhìn thấy cô, ánh mắt người phụ nữ đầu tiên híp lại. Giây sau liền sáng rực, hớn hở lao đến.
“Trời ạ, sao chân mày em gọn thế! Em tìm được dao cạo mày rồi à?”
Chị ta kích động nắm chặt vai Nhạc Lượng.
“... Không, tôi lén dùng dao thái rau của Thẩm Đương Quy.” Cô cũng cảm thấy cách làm này hơi kỳ quặc nhưng nhìn đôi lông mày càng lúc càng mọc loạn của mình, cuối cùng cô vẫn không cưỡng lại được cám dỗ.
A di đà phật.
Người phụ nữ sững lại, lẩm bẩm: “... Tội lỗi, tội lỗi.”
Bởi vì trên đảo không có đồ trang điểm lại thêm ai nấy đều bị cuốn vào thế giới kỳ quái này trong trạng thái vẫn còn mơ ngủ nên cánh chị em đều bị lộ nguyên hình.
Cho dù nền tảng nhan sắc của Nhạc Lượng vốn đã tốt nhưng vì thiếu trang điểm mà nhan sắc cũng giảm đi không ít.
Nghe xong đoạn hội thoại, cậu nhóc mập kia run cầm cập. Trong lòng thầm nghĩ: Phụ nữ thật sự đáng sợ.
“Em từ đâu tới thế?”
“Mái nhà.”
Người phụ nữ sờ cằm, hỏi tiếp: “Có thu hoạch gì không?”
Nhạc Lượng gật đầu: “Có một thẻ vật phẩm linh tinh.”
“Tôi cũng chỉ tìm được một thẻ đồ lặt vặt thôi... Mà sao em lại có cái ba lô kia?” Ánh mắt cô ấy từ dây đeo trên vai Nhạc Lượng trượt xuống chiếc ba lô to tướng phía sau, đầy vẻ hâm mộ.
“Phía trên là khu làm việc, trong văn phòng có rất nhiều ba lô. Tôi chọn cái to nhất.” Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn lên trần nhà cao vυ"t, ánh mắt như xuyên qua lớp bê tông cốt thép để quay về tầng trên: “Nơi này, tất cả đều giống hệt thế giới ban đầu của chúng ta. Những thứ như máy tính, máy in, các thiết bị văn phòng đều có, chỉ là...”
Người phụ nữ nối lời: “Không có điện.”
Nhạc Lượng gật đầu: “Đúng vậy.”
Một giả thuyết từng khiến cô thấy vô lý, giờ lại thành sự thật.
“Tất cả đồng hồ cũng đều đứng im nên chúng ta hoàn toàn không biết 8 giờ tối chính xác là khi nào. Cũng chẳng rõ từ chỗ tối om nào đó sẽ đột ngột xuất hiện một con quái vật gào thét lao ra!” Giọng chị ta ban đầu còn bình tĩnh nhưng đến chữ “gào” thì lại rống lên một tiếng giống hệt.
“... Đúng vậy.”
Người phụ nữ vuốt mạnh mái tóc, bực bội chửi thề: “Cứt chó!”
“Chính vì vậy, tôi nghĩ rất có thể sẽ có nhiệm vụ liên quan đến điện.”
Người phụ nữ khựng lại, cảm thấy có lý.
“Chỉ là cho dù có nhiệm vụ này thì cũng chẳng ai biết khi nào mới hoàn thành. Có lẽ lúc bắt đầu sẽ là khó nhất.” Nói đến đây, Nhạc Lượng khẽ chỉnh chiếc ba lô trên vai rồi nói: “Vậy tôi đi trước đây, hẹn gặp lại.”
“Ừ, hẹn gặp nhé.” Người phụ nữ vẫy tay.