Chương 10: Mâu thuẫn xuất hiện

“Đúng vậy, nhưng ngoài lo lắng ra thì chú còn có thể làm gì nữa?”

Nhạc Lượng tạm ngưng việc xây lâu đài cát, chân thành đề nghị: “Chú cũng tham gia đi, chúng ta có thể thi đấu.”

Thẩm Đương Quy đang vùi nửa người trong cát lập tức từ chối: “Đừng hòng bắt tôi làm trọng tài cho hai người.”

Viên Phương: “...” Đám trẻ này đúng là vô tư quá mức, tương lai thật sự đáng lo.

Bởi vì là người lớn tuổi nhất, tự nhiên ông cảm thấy mình nên gánh trách nhiệm tính toán cho tương lai. Thế là ông nghiêm túc kéo đề tài trở lại: “Bất kể ngày mai có xảy ra chuyện gì. Nhạc Lượng, cháu cứ đi theo chú. Tuy chú có lẽ chẳng làm được gì... Nhưng ít ra còn có thể chăm sóc lẫn nhau.”

“Ngay từ đầu đã có thể gặp được nhau đã là may mắn, chứ khả năng cháu luôn đi theo chú là rất nhỏ.”

Viên Phương sững sờ: “Tại sao?”

“Đây là cơ chế trò chơi. Thứ tự của mỗi người chưa chắc giống nhau. Điều đó chứng minh trò chơi này thực chất là trò chơi cá nhân.” Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn ông, bình thản nói: “Dù trên đường có thể xuất hiện tổ đội tạm thời, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn là cá nhân vượt màn.”

Thẩm Đương Quy búng tay cái tách: “Chuẩn rồi.”

“Vậy... Chẳng lẽ không thể có tổ đội cố định để tất cả chúng ta cùng nhau vượt qua sao?”

Nhạc Lượng lắc đầu: “Tổ đội tạm thời thì không tránh khỏi. Nhưng một đội cố định, tất cả cùng sống sót gần như không có khả năng. Đây là trò chơi đặt cược bằng mạng sống. Không ai chịu thua bằng tính mạng của mình. Vậy thì lấy đâu ra sự tin tưởng và phối hợp tuyệt đối?”

Viên Phương không đồng tình: “Cách nghĩ của các cháu quá cực đoan. Trên đời này có những thứ còn quan trọng hơn tính mạng. Nếu không làm sao có sự hy sinh và cống hiến?”

“Cháu hoàn toàn đồng ý với quan điểm đó.” Nhạc Lượng cẩn thận phủi cát trên tay, đứng dậy: “Giả sử một trăm người thì có một người sẵn sàng hy sinh. Chúng ta có 1.138 người tức là có mười một người sẵn sàng. Nhưng làm sao để đảm bảo đồng đội cháu gặp được chính là một trong số mười một người đó?”

“Cho nên mỗi người đều cần chuẩn bị tinh thần...”

Nhạc Lượng cắt ngang: “Chú không thể tự đặt thêm điều kiện cho hiện thực.”

Viên Phương cứng họng, không nói được gì.

Thẩm Đương Quy cười khẽ, đuôi mắt cong cong, ánh nhìn phảng phất ý trào phúng: “Không phải ai cũng đạt đến cảnh giới tư tưởng như cảnh sát Viên đâu. Cảnh sát Viên vẫn nên tự lo cho mình thì hơn.”

Nếu hai người thật sự bị trói buộc cùng nhau, ai chăm sóc ai cũng chưa chắc đã biết được.

Nhưng mà chuyện này liên quan gì đến anh?

Có lẽ anh sẽ là người đầu tiên tiết kiệm năng lượng cho Tân Thế Giới này cũng nên.

“Hello! Nhạc Lượng!”

Một tiếng gọi vang lên từ xa, Thẩm Đương Quy lập tức cười.

Khóe miệng Nhạc Lượng giật giật, cả khuôn mặt lập tức cứng lại.

Lư Lâm dáng người cao ráo, chân dài nhanh chóng chạy đến bên cạnh Nhạc Lượng, nhiệt tình chào hỏi: “Quả nhiên cô ở đây. Ở ngoài này hơi nóng nhỉ?”

“Vậy thì mời anh mau quay về đi.”

“Ha ha ha ha ha ha.” Lư Lâm cười lớn: “Ở trong phòng mãi cũng chán, tôi cũng muốn ra ngoài tắm nắng mà.”

Mười ngày qua, ngày nào anh ta cũng phải tìm cách chứng tỏ sự tồn tại. Tuy hành động không quá đáng nhưng cảm giác cứ như có con ruồi vo ve bên tai, thật sự rất phiền.

Nhạc Lượng lặng lẽ lùi sang một bước, đổi góc khác để tiếp tục hoàn thiện lâu đài cát của mình.

Cũng nhờ thế, cô bất ngờ bắt đầu mong cho ngày mai đến thật nhanh.

...

Phần mở đầu đến đây là kết thúc, cuối cùng cũng chuẩn bị bước vào chính truyện rồi!

Trước kia chỉ viết mấy truyện sinh hoạt đơn giản, lần này thử triển khai mấy tình tiết phức tạp hơn, logic chỗ nào còn chưa ổn mong mọi người góp ý!

Cua cua gửi lời cảm ơn, sờ sờ cả nhà một cái nha!