[Đinh!]
Âm thanh máy móc chói tai vang lên, sắc nhọn như mũi kim đâm xuyên qua màng nhĩ. Mọi người trong phòng khẽ giật mình, mí mắt run rẩy. Những giấc mơ ngọt ngào tan biến nhường chỗ cho một hiện thực xa lạ và đáng sợ.
Nhạc Lượng ôm lấy cái đầu đau nhức như búa bổ. Cô quan sát mọi thứ xung quanh muốn liên hệ nơi này với căn phòng ngủ bừa bộn chất đầy đồ linh tinh của cô. Nhưng tất cả mọi thứ đều lạ lẫm.
Bức tường bạc lấp lánh làm từ chất liệu kỳ lạ, những chồng chìa khoá đồng chất đống nhiều không thể đếm xuể. Tiếng tích tắc đều đặn từ chiếc đồng hồ đếm ngược và xiềng xích lạnh buốt khóa chặt mắt cá chân cô. Bên cạnh còn có một cô gái đang mơ màng, mí mắt khẽ run như sắp tỉnh.
Nhạc Lượng vỗ mạnh vào trán, tự hỏi bản thân có thực sự tỉnh táo hay không. Có khi nào... Đây chỉ là một giấc mơ?
“Ưʍ... A!” Cô gái bên cạnh ngồi dậy khỏi mặt sàn, dụi mắt một chút rồi hét toáng lên: “Đây là đâu?”
Cô gái trông còn rất trẻ, tóc buộc cao bằng dây màu hồng, khoảng hai mươi tuổi. Gương mặt non nớt lộ rõ vẻ hoảng loạn không giấu nổi.
“Cô là ai? Đây là chỗ nào? Sao tôi không ở trong phòng mình?”
Nhạc Lượng nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của cô gái, trả lời thành thật: “Dù cô có hỏi gì, tôi cũng không biết câu trả lời.”
Đồng hồ đếm ngược hiển thị 1 giờ, đèn đỏ ở góc phải nhấp nháy liên tục. Tiếng tích tắc vang lên dồn dập như một lời đe dọa vô hình khiến Nhạc Lượng không thể rời mắt. Dù đang nói chuyện với người duy nhất trong căn phòng này, ánh mắt cô vẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ.
Cô gái tròn mắt: “Sao lại thế? Rốt cuộc đây là nơi nào vậy? Có phải cô đưa tôi tới đây không?”
Nhạc Lượng chưa từng đối phó với kiểu người vừa mở miệng đã hỏi dồn dập thế này. Cô khẽ lắc đầu chỉ trả lời câu cuối cùng rồi hỏi một câu đầy vẻ nghi ngờ: “Cô không nghĩ rằng... Mình vẫn đang nằm mơ sao?”
Câu hỏi nhẹ nhàng ấy hoàn toàn trái ngược với bầu không khí căng thẳng nơi đây. Cô gái nghẹn lời, một lúc sau mới cúi xuống nắm chặt xiềng xích ở cổ chân.
Khi cô gái lên tiếng môi run bần bật: “Không... Không phải mơ. Cái này... Lạnh quá...”
Không phải mơ.
Nhạc Lượng đặt những ngón tay trắng mịn mảnh mai lên sợi xích lạnh buốt, cảm nhận rõ kết cấu kim loại trong lòng bàn tay.
“Đúng là lạnh thật... Cảm giác cũng quá chân thật...”
Nếu đây không phải mơ thì hiện thực chẳng phải còn vô lý hơn sao?
“Vậy... Rốt cuộc đây là đâu?”
Cô gái gục đầu xuống: “Tôi cũng muốn hỏi cô đó! Đây là nơi nào vậy?”
Cuộc nói chuyện chẳng đi đến đâu. Nhạc Lượng nhìn xuống đôi chân bị xiềng xích khóa chặt. Mỗi bên đều có một ổ khoá riêng.
Chìa khóa và ổ khóa.
Đồng hồ đếm ngược.
Hai người.
Người duy nhất cô có thể nói chuyện được thì đang lẩm bẩm như một kẻ mất hồn. Cuối cùng cô gái không chịu nổi nữa hét lên: “Có ai nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?”
[Đinh!]
Âm thanh máy móc chói tai lại vang lên, Nhạc Lượng và cô gái cùng bịt chặt tai. Trong tiếng ngân nga dài, một giọng nói máy móc lạnh lùng vang lên phá tan bầu không khí ngột ngạt.
[Xin chào. Tôi là số 0000, xin phục vụ bạn.]
Nhạc Lượng ngẩng đầu nhìn ánh sáng trắng chói lóa hắt xuống từ trần nhà. Giọng nói kia như phát ra từ một nơi nào đó bên ngoài bức tường bạc.
Cô gái ngửa cổ hét lớn: “Ai đó? Đừng có giả thần giả quỷ nữa!”
Số 0000 phớt lờ tiếng hét của cô gái, tiếp tục phát một đoạn thông báo như đã được lập trình sẵn.
[Chúc mừng hai bạn được chọn tham gia Tân Thế Giới. Hiện tại, các bạn đang ở trong vòng sơ khảo của phiên bản đầu tiên.]
[Tân Thế giới là dự án khai phá tiềm năng con người được phê duyệt và ra mắt vào ngày 29 tháng 2 năm 2020. Phiên bản lần này có 10.000 người đăng ký nhưng chỉ có 2.000 người được chọn tham gia chính thức.]
[Tiếp theo, tôi sẽ đọc quy tắc vòng sơ khảo. Quy tắc chỉ được thông báo một lần duy nhất và không lặp lại. Xin vui lòng lắng nghe và ghi nhớ thật kỹ.]
“Đang nói cái gì vậy? Tôi chưa từng đăng ký! Tôi cũng không muốn tham gia! Tôi muốn về nhà...”
“Suỵt!”
Nhạc Lượng đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng rồi nghiêng đầu tập trung lắng nghe.
[Trong vòng sơ khảo, mỗi người chơi phải tìm đúng chiếc chìa khóa để mở xiềng xích từ 5.000 chiếc chìa khóa trong phòng. Mỗi người chơi chỉ có một chiếc chìa khóa phù hợp. Người chơi mở khóa thành công và rời khỏi phòng trong thời gian quy định sẽ được tham gia chính thức.]
[Thời gian sống sót của vòng này là 1 giờ.]
[Thông báo kết thúc. Trò chơi bắt đầu.]
Đồng hồ đếm ngược lập tức nhảy sang 00:59:59.
Một phần bức tường bạc tách ra để lộ một cánh cửa đen ngòm.
Nhạc Lượng theo bản năng chộp lấy một chùm chìa khóa, bắt đầu cắm thử từng cái một. Xoay không được, cô rút ra rồi thử cái khác.
Cô gái vẫn đứng ngây người lẩm bẩm: “Chuyện gì đang xảy ra vậy?”
Tay Nhạc Lượng run nhẹ nhưng giọng cô vẫn bình tĩnh chỉ thoáng chút nôn nóng: “Mau mở khóa đi, càng nhanh càng tốt.”
“Tại sao? Tôi không tham gia cái trò vớ vẩn này! Không tham gia thì sao? Ai muốn thì để họ tham gia, tôi không cần!”
Ngón tay Nhạc Lượng run lên, chìa khoá tuột khỏi lòng bàn tay đầy mồ hôi. Cô hít thật sâu, vội vàng nhặt lên tiếp tục thử: “Cô không thấy thứ nằm bên dưới đồng hồ đếm ngược sao?”