Thế giới 1 - Chương 48: Một đoá kiều hoa

Cha mẹ Từ đến rất nhanh, có lẽ là đã phóng xe một mạch đến đây.

Tống Thích lập tức vẫy tay gọi rồi lao vào vòng tay cha mẹ.

Sắc mặt cô thay đổi nhanh đến mức khiến người ta cũng phải kinh ngạc.

“Con không sao chứ?” Mẹ Từ đẩy Tống Thích ra một chút, nhìn cô từ đầu đến chân, rồi mới thở phào.

“Con làm mẹ sợ chết khϊếp, sao lại đi chơi khuya thế này hả?” Bà kéo cô vào lòng, vừa vỗ lưng vừa nói, không biết là đang dỗ con hay tự dỗ mình.

Cha Từ thì đang trao đổi với cảnh sát. Khi nghe xong toàn bộ sự việc, ông liếc sang Cố Tư, mặt đỏ gay gắt vì tức giận. Nếu Cố Tư không phải con gái thì chắc ông đã động tay động chân rồi.

Nghe đến đoạn con mình ra tay đánh người, ông kinh ngạc hỏi lại: “Anh nói là con gái tôi? Từ Dương Noãn á?”

“Đúng vậy. Con bé ra tay gọn gàng, dứt khoát, không vừa đâu.”

Cha Từ nhìn Tống Thích, rồi quay sang nhìn viên cảnh sát, cười gượng: “Anh không đùa chứ? Con gái bé bỏng của tôi yếu ớt lắm.”

“Không đâu.”

Thấy tình hình có vẻ không ổn, Tống Thích lập tức kéo mẹ lại gần: “Cha, con tự học đấy…”

“Nhìn như thế rõ ràng là được huấn luyện bài bản rồi còn gì.” Viên cảnh sát thở dài.

“Tôi có khả năng tự học rất tốt đó.” Tống Thích liếc ông, mặt không đổi sắc.

“Cũng đúng.” Ba Từ vỗ vai cô: “Tốt lắm, rèn luyện sức khỏe cũng hay.”

Viên cảnh sát nhìn màn hình máy tính, có mấy động tác rõ ràng không thể là tự học mà ra. Nhưng thấy ba người nhà họ Từ đang tươi cười, ông chỉ biết thở dài, không nói gì thêm.

Tống Thích quay lại nhìn Cố Tư lần cuối.

Cố Tư đỏ bừng mặt, nước mắt giàn giụa: “Ương Noãn, xin lỗi, tôi thật sự không cố ý.”

Cha Từ nhìn sang Cố Tư: “Cha mẹ con bé sao vẫn chưa đến?”

“Hai người họ đang đi công tác xa, giờ phải đợi họ hàng tới đón thôi.” Viên cảnh sát bất lực: “Bây giờ nhiều bậc cha mẹ chỉ chăm chăm đi kiếm tiền mà không biết quản lý con sao cho đúng mực.”

“Chú, chú có thể đưa cô ấy đến bệnh viện không?” Tống Thích liếc nhìn Cố Tư.

“Ừ, lát nữa sẽ có người đến kiểm tra mà.”

Cô kéo tay cha mình: “Cha, con mệt rồi, mình về đi.”

“Được.” Cha Từ quay lại nhìn Cố Tư lần nữa.

“Cháu chào chú, hẹn gặp lại chú ạ.”

Viên cảnh sát phất tay: “Thôi đừng chào nữa thì hơn.”

Tống Thích khẽ cười rồi nắm tay cha mẹ rời khỏi đồn cảnh sát.

Cố Tư nhìn theo bóng lưng cô cho đến khi người ấy khuất hẳn.

Sau đó, cha Từ đã chủ động liên lạc với cha mẹ Cố Tư, còn xử lý thế nào thì cô không rõ.

Chỉ biết là đến khi quay lại trường sau kỳ nghỉ, bàn của Cố Tư đã dọn sạch sẽ.

Đến chiều, tin cô ấy chuyển trường đã lan ra khắp nơi, nghe nói còn mang theo biên bản kỷ luật. Nhưng cụ thể là kỷ luật gì chẳng ai biết.

Có người hỏi Tống Thích nhưng cô chỉ lắc đầu, ra vẻ mù mờ, thế mà diễn cũng rất đạt.

Trực giác của Tần Tiêu mách bảo rằng chuyện Cố Tư chuyển trường chắc chắn có liên quan đến Tống Thích: “Rốt cuộc hai người hôm đó đã đi đâu vậy?”

Tống Thích liếc cậu ta: “Không có gì, cô ấy chỉ làm một chuyện rất ngu ngốc thôi.”

“Chuyện gì cơ?”

“Cậu làm xong bài tập chưa mà rảnh đến mức đi lo chuyện bao đồng thế?” Tống Thích liếc Tần Tiêu.

Tần Tiêu chỉ biết cười gượng.

Thời gian cứ thế trôi qua, Tống Thích cảm giác như mọi thứ xung quanh cô đều bị tua nhanh. Cho đến đêm trước kỳ thi đại học, thời gian mới trở lại bình thường.

Đây là lần đầu tiên cô tham gia kỳ thi cao khảo. Cô ngồi trong lớp, lắng nghe giáo viên chủ nhiệm nhắc nhở những lưu ý cuối cùng trước khi thi, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Trường cô cũng chính là điểm thi.

Trùng hợp thay, Tống Thích và Cố Tư thi cùng phòng.

Hai người chạm mắt nhau, Cố Tư định nói gì đó nhưng Tống Thích không cho cô ấy cơ hội.

Cô chỉ lặng lẽ đi ngang qua mà không nói gì.

Mà thật ra, cô cũng chẳng biết phải nói gì, cô vốn không phải kiểu người thích xã giao.

Cố Tư cứng người, những lời định nói đều nuốt ngược vào bụng. Cô ấy quay lại nhìn Tống Thích rồi khẽ thở dài.