Nhưng chỉ cần nghĩ đến trong cơ thể này là linh hồn của Tống Thích, hệ thống liền cảm thấy có chút kỳ quái. Nó lặng lẽ chụp một tấm ảnh, sau đó ghép gương mặt của Tống Thích lên.
Càng kỳ quái hơn.
Dù Tống Thích cũng là một “đại mỹ nhân” được công nhận, nhưng mặc kiểu đồ dễ thương này thì hoàn toàn không phù hợp chút nào.
Tống Thích nhìn bản thân trong gương, nheo mắt lại: “Tự nhiên thấy thi thoảng thử mấy bộ khác với phong cách của mình cũng không tệ lắm.”
“Vậy ký chủ, sau khi cô quay về thì…” Hệ thống giật nhẹ dòng điện.
“Tôi thấy thử kiểu này cũng được.” Tống Thích hài lòng xoay một vòng.
Hệ thống: !
“Anh có ý kiến gì sao?”
“Không có.”
Tống Thích chọn một chiếc túi xách, cầm theo điện thoại rồi ra khỏi cửa.
Cha Từ đang ngồi trên sofa đọc báo thì ngẩng đầu nhìn Tống Thích rồi cười nói: “Con gái của cha đúng là xinh đẹp.”
“Chứ sao.” Tống Thích nở nụ cười rạng rỡ với cha Từ: “Cha, con đi nhé.”
“Còn đủ tiền không?”
“Đủ ạ.” Tống Thích vẫy tay rồi bước ra khỏi cửa.
Khoảnh khắc ra khỏi nhà, cô lại trở về với gương mặt vô cảm.
Tống Thích liếc nhìn thời gian rồi nhanh chóng đi về phía ga tàu điện ngầm.
Dịp Quốc khánh người ta ra đường rất đông, đặc biệt là ở những thành phố du lịch như bọn họ, ngày lễ càng đông người hơn nữa, trên đường đi Tống Thích bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm.
Khi đến cửa ga tàu điện ngầm, Tống Thích lập tức nhìn thấy Cố Tư.
Khựng lại một chút.
Xác suất để hai người mặc cùng một kiểu váy là bao nhiêu?
Tống Thích chưa từng tính qua.
“Ồ, trùng hợp quá này!” Mắt Cố Tư sáng rực khi nhìn thấy Tống Thích, “Đây là lần đầu tôi làm sinh đôi với người khác đó nha.”
“Ừ, đúng là trùng hợp thật.” Tống Thích nhìn Cố Tư từ trên xuống dưới, ngoài từ dễ thương thì không nghĩ ra được từ nào khác để miêu tả.
Hai người cùng vào trạm tàu điện ngầm, rất đông người. Tống Thích cau mày, nắm tay Cố Tư rồi đi theo sau hàng người đông nghịt.
“May mà tôi đã mua vé xem phim lúc mười một giờ.” Cố Tư cảm thán, “Tự dưng tôi thấy mình đúng là có con mắt nhìn xa trông rộng thật.”
“Ừ.” Tống Thích liếc nhìn Cố Tư một cái.
Cố Tư nhìn gương mặt của Tống Thích: “Qua loa quá rồi đấy.”
Tống Thích khẽ cười một tiếng: “Vậy cô muốn tôi khen như thế nào, hửm?”
“Đó không phải là việc cô nên nghĩ sao? Sao lại bắt tôi nghĩ?”
“Rất thông minh, rất ưu tú, rất có tầm nhìn, rất giỏi.”
Cố Tư trừng mắt nhìn Tống Thích đầy vẻ chê bai: “Học sinh đứng thứ ba khối mà chỉ có bấy nhiêu từ thôi á?”
“Bình thường tôi không hay khen người khác đâu.” Tống Thích rất muốn xoa đầu Cố Tư, nhưng nhìn thấy kiểu tóc của cô ấy, cuối cùng chỉ khẽ chạm vào hai bím tóc tết.
Đây là lần đầu tiên hệ thống thấy một nữ chính có thể hòa hợp vui vẻ với nữ phụ độc ác đến vậy.
Khó khăn lắm mới chen được vào trong ga, bên trong tàu lại càng đông hơn, người chen chúc người.
Sáu trạm, nói dài không dài, nói ngắn cũng chẳng ngắn.
“Tôi có thể bám vào cô không? Khả năng giữ thăng bằng của tôi kém lắm.” Cố Tư nhìn cô với ánh mắt mong chờ.
“Được.”
Cố Tư bám lấy cánh tay trái của Tống Thích, theo chuyển động lắc lắc lư lư của đoàn tàu, cuối cùng Cố Tư ôm luôn cả vai Tống Thích, ôm chặt lấy cô.
“Như này liệu có ổn hơn không.”
“Ừm…” Cố Tư cắn môi.
Cố Tư: Aaaa! Cái cô nữ chính này rốt cuộc là thế nào vậy! Sao lại thế này!
Hai người rất yên lặng, cũng chẳng nói gì thêm.
Bỗng nhiên Cố Tư run rẩy, ngẩng đầu nhìn Tống Thích.
“Sao thế?”
“Có người sàm sỡ tôi.” Mắt Cố Tư lập tức đỏ lên, giọng hạ thấp xuống: “Sờ… đùi tôi.”
Tống Thích cau mày, đông người quá, nhìn mặt ai cũng không thấy điểm gì khả nghi.
Cô đưa tay về phía sau, chuẩn xác tóm lấy bàn tay kia, cô chú ý thấy sắc mặt một người đàn ông thay đổi.
Người đàn ông đó không biết nghĩ gì, khựng lại một chút, sau đó bóp tay Tống Thích một cái.
Sắc mặt Tống Thích tối sầm lại, tay dùng lực mạnh bẻ một cái.