Chương 38: Ngoại truyện - Nhϊếp Chính Vương

Ta tên là Triệu Hàn Quân, sinh ra trong phủ Hà Tương Vương. Phụ thân ta là một người bất tài nhưng dã tâm lại vô cùng lớn, cả đời chỉ làm được một việc lớn nhưng cũng khiến cả phủ phải trả giá đắt.

Mẫu thân ta xuất thân từ một gia đình nho học, dịu dàng, thùy mị và đầy tài hoa. Nhưng nàng ta lại không học được cách sinh tồn trong chốn hậu viện đầy mưu mô của vương phủ. Sau khi sinh hạ muội muội không lâu liền lâm bệnh qua đời, cô đơn nằm xuống tại một viện nhỏ hẻo lánh, chẳng ai ngó ngàng.

Trước mười năm đầu đời, cuộc sống của ta tối tăm như chẳng có ánh mặt trời. Muội muội là chỗ dựa duy nhất của ta. Bọn hạ nhân thường quên hoặc cố tình không mang cơm tới viện của chúng ta. Mỗi khi muội muội đói đến khóc to, ta lại tìm cách xoay xở để có cái ăn.

Thực ra lúc đầu có thiếu cơm thiếu áo không phải điều gì quá đáng sợ. Ta vẫn có thể lẻn qua lỗ chó, chạy ra phố tìm việc. May thay, chủ tửu lâu Nghênh Tiên là một người tốt bụng. Thấy ta tội nghiệp, bà liền giao cho ta vài việc nhẹ nhàng và bao ăn ba bữa. Số tiền lương ít ỏi còn lại, dù bị vương phủ bòn rút, cũng đủ để ta và muội muội cầm cự qua ngày.

Nhưng đời ta lại có một cơn ác mộng thực sự, là Triệu Vi Nhung, cháu trai của phản thần Tam hoàng tử.

Về thân phận của hắn, ta biết được là nhờ chính hắn ngày ngày vênh váo khoe khoang trước mặt ta. Phụ thân ta cung phụng hắn như chó vẫy đuôi theo chủ. Nhưng dẫu hắn có tự cao đến đâu, ta chỉ coi hắn là một nghịch tặc thiếu não. Nghĩ rằng sau này hắn có thể ngồi lên ngôi vua là ta liền khó mà tin nổi.

Thế nhưng, việc hắn có lên ngai vàng hay không liên quan đến ta. Ta chỉ muốn yên ổn sống cùng muội muội. Nhưng cho dù ta cố tránh xa phiền toái, chúng vẫn không ngừng tìm đến ta.

Vào đêm Thất Tịch, ngoài đường phố nhộn nhịp tưng bừng. Ta kiểm tra túi tiền, chỉ đủ mua vài món đồ chơi nhỏ cho muội muội. Sau khi ru muội ấy ngủ, ta rón rén lẻn ra ngoài. Giữa dòng người tấp nập, ta vô tình vấp phải thứ gì đó. Nhặt lên nhìn, đó là một chiếc đèn l*иg vô cùng tinh xảo, với những hoa văn mà ta chưa từng thấy bao giờ.

Ta còn chưa kịp ngắm kỹ, thì một giọng nói đầy giận dữ vang lên:

“Ngươi dám trộm đồ của ta? Tiểu tiện nhân, muốn chết sao?”

Đèn l*иg bị giật khỏi tay, ném xuống đất. Tiếp đó, ta hứng một trận đòn roi túi bụi. Ta ngây người, không ngờ mình chỉ nhặt bừa một chiếc đèn l*иg mà lại đυ.ng trúng ác quỷ Triệu Vi Nhung.

Hắn vừa đánh vừa sỉ nhục ta bằng những lời lẽ cay độc. Ta cố gắng nhẫn nhịn, chỉ mong hắn sớm mệt mà buông tha. Nhưng khi hắn xúc phạm đến mẫu thân ta, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng ta bùng cháy.

Ta cắn hắn, mùi máu tanh lan khắp miệng. Chờ đến khi tỉnh táo lại, ta hoảng hốt nhận ra mình đã đắc tội lớn.

Hắn chắc chắn sẽ không tha cho ta, và phụ thân cũng vậy. Ta hoảng loạn bỏ chạy, không ngừng quay đầu nhìn lại. Trong lúc vội vã, ta đâm sầm vào một nữ tử.

Đó chính là người quan trọng nhất trong đời ta, là vị dưỡng mẫu sau này nhận nuôi ta.

Nàng xinh đẹp tựa tiên giáng trần, lại có tấm lòng như Bồ Tát. Không những không trách ta vô lễ, nàng còn cùng một vị khác đồng hành, người đó mang mặt nạ đứng ra trừng trị Triệu Vi Nhung.

Khi Triệu Vi Nhung bị bắt đi, ta nghĩ đó đã là may mắn lớn nhất trong đời. Nhưng không ngờ, nàng lại hỏi ta một câu khiến ta sững sờ:

“Ngươi có muốn làm nữ nhi của ta không?”

Ta kinh ngạc, mất cả khả năng nói. Nàng nghĩ ta đang do dự nên bảo ta từ từ suy nghĩ.

Nhưng sự thật lại không phải vậy, ta chỉ đang vô cùng bất ngờ. Một đứa trẻ không được sủng ái trong phủ Sông Tương Vương như ta, làm sao có thể lọt vào mắt nàng?

Câu hỏi này cứ đau đáu trong đầu ta, mãi đến về sau, khi ta đã kế vị, bèn lấy hết can đảm ra hỏi lại chuyện này thì nghe nàng nói rằng khi đó ta khiến nàng nhớ tới Phó Li lúc nhỏ cũng có tuổi thơ tương tự.

Sau đó, ta được nàng đưa vào hoàng cung. Lúc này, ta mới biết nàng chính là Nữ Đế của Yến Quốc, là Triệu Dặc Lan, còn người đồng hành với nàng là Nhϊếp Chính Vương Phó Li!

Bên ngoài đồn rằng Nhϊếp Chính Vương độc tài triều chính, luôn đối đầu với Nữ Đế như nước với lửa. Nhưng theo ta thấy, mối quan hệ giữa các nàng lại tốt đẹp hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng.

Mẫu thân ta là người dịu dàng và ấm áp, nhưng chỉ đối với Nhϊếp Chính Vương mới dám làm nũng. Còn Nhϊếp Chính Vương, tuy lạnh lùng và vô tình với mọi người, nhưng lại dành hết sự ôn nhu duy nhất cho mẫu thân. Theo ý ta, hai người họ quả thật là trời sinh một đôi.

Sau khi ta vào hoàng cung không lâu, mẫu thân bắt đầu quan tâm đến việc học của ta. Thậm chí, nàng còn nhờ Nhϊếp Chính Vương đích thân làm phu tử dạy dỗ ta.

Nhϊếp Chính Vương ngoài dịu dàng với ngoại lệ của nàng ấy là mẫu thân, thì còn lại đều là lạnh nhạt vô tình. Nàng nghiêm khắc với ta đến mức khiến ta không thở nổi, chỉ một chút lơ là cũng không thể qua được đôi mắt sắc bén của nàng. Nhưng điều lạ lùng là, nàng chưa từng trách phạt ta. Chỉ có một lần, nàng nói:

“Đừng làm cho mẫu thân con thất vọng.”

Nếu nói trong thiên hạ ta sợ ai nhất, thì đó chính là mẫu thân. Không phải vì nàng quá nghiêm khắc, mà ngược lại, vì nàng quá tốt với ta và muội muội. Chính sự dịu dàng đó khiến ta sợ nhất là phải nhìn thấy ánh mắt thất vọng của nàng.

“Con sẽ không.” Ta nhớ đã nói như vậy với Nhϊếp Chính Vương.

Dần dần, ta cũng quen với lượng việc học mà Nhϊếp Chính Vương sắp đặt. Đến khi nhìn lại, cũng không quá khó khăn như ta từng nghĩ.

Không lâu sau, đến ngày sinh thần của mẫu thân. Sau bữa tiệc, ta lại nhận thấy mẫu thân và Nhϊếp Chính Vương dường như ngày càng thân thiết hơn.

Hai người họ dính nhau như keo sơn, lúc nào cũng quấn quýt không rời. Bất kể khi nào bắt gặp cảnh ấy, ta đều lặng lẽ tránh đi, không muốn làm phiền các nàng.

Nhưng có một hôm, mẫu thân bỗng dưng nổi giận với Nhϊếp Chính Vương. Làm nàng ấy phải từ trước triều chạy thẳng đến hậu cung, lúc nào cũng vây quanh mẫu thân, lo lắng không yên.

Ta đứng nhìn từ xa mà không nói nên lời.

Dù đây có là đang tú ân ái hay là cãi vã, ta đều chỉ có thể lặng lẽ rút lui.

Hóa ra, nguyên nhân khiến mẫu thân tức giận là vì Nhϊếp Chính Vương xin đi thảo phạt Bắc Dung.

Trên chiến trường đao kiếm vô tình, không ai dám đảm bảo sẽ không bị thương hay mất mạng. Mẫu thân yêu thương Nhϊếp Chính Vương nhất thì bảo sao không lo lắng được.

Cuối cùng, Nhϊếp Chính Vương vẫn ra tiền tuyến. Ta không biết nàng ấy đã nói gì để thuyết phục mẫu thân, nhưng sau khi nàng rời đi, ta nhận thấy nụ cười của mẫu thân đã vơi đi rất nhiều.

Vì vậy, ngoài việc học ra ta còn làm một việc nữa là mỗi ngày đến Phật đường cầu Phật Tổ phù hộ Nhϊếp Chính Vương sớm bình an trở về.

Xuân về, tuyết tan, vạn vật hồi sinh. Một buổi sáng, ta bỗng thấy một con quạ đen đậu trên cành cây, kêu lên từng tiếng khàn khàn. Cảnh tượng đó khiến lòng ta bất an.

Đến bữa trưa, nỗi lo lắng trong lòng ta biến thành sự thật. Người hầu báo tin Nhϊếp Chính Vương bị vây khốn trong thung lũng.

Ta quay sang nhìn mẫu thân, chỉ thấy nàng phất tay cho mọi người lui ra. Sắc mặt nàng lạnh lùng, là loại sắc thái mà ta chưa từng thấy trước đây bao giờ.

“Chờ nàng trở lại… nhất định phải…” Mẫu thân lẩm bẩm, ánh mắt đầy nguy hiểm.

“Mẫu thân?” Ta khẽ gọi, cảm giác lạnh sống lưng. Lúc này mẫu thân ta còn đáng sợ hơn cả Nhϊếp Chính Vương nữa nha...

“Hàn Quân.” Mẫu thân gọi tên ta.

“Có con đây.”

“Nhϊếp Chính Vương hiện tại là phu tử của con. Nàng ấy có gì tốt thì con cũng phải học, nhưng riêng điều này… tuyệt đối không được. Con hiểu chưa?”

“Dạ… con hiểu.”

Ta không biết vì sao mẫu thân lại dặn dò như vậy, nhưng nàng không giống như đang lo lắng cho an nguy của Nhϊếp Chính Vương. Ánh mắt nàng như đã sắp đặt mọi chuyện.

Sau đó, mẫu thân rời đi và tự nhốt mình trong thư phòng, không cho phép ai bước vào. Ta rất lo lắng. Một thời gian sau, cung nhân báo lại, mẫu thân ngã bệnh.

Căn bệnh này đến đột ngột. Tuy rằng mẫu thân vẫn luôn có sức khỏe yếu, nhưng sau khi được danh y điều trị, tình trạng đã tốt lên rất nhiều. Nay nàng lại đổ bệnh, các ngự y chỉ nói rằng nàng lo lắng quá độ, dẫn đến hỏa công tâm.

Nhưng ta không tin. Theo quan sát của ta, mẫu thân tuy có giận, nhưng không đến mức như vậy.

Đúng lúc này, biến cố bất ngờ xảy ra! Hai tướng lĩnh trung thành của Nhϊếp Chính Vương ở kinh thành, một người tên Trần Hạt, bất ngờ tạo phản.

Trận phản loạn này đến quá nhanh, khiến mọi người đều bất ngờ. Nhóm của Trần Hạt như vũ bão đánh thẳng vào hoàng cung.

“Người đâu, mang công chúa Ninh Nhạc lại đây!” Giữa lúc ta đang hoảng loạn không biết phải làm sao cho phải, giọng nói trầm tĩnh của mẫu thân vang lên lại khiến ta lập tức bình tĩnh lại.

Cung nhân bế muội muội Ninh Nhạc đến. Mẫu thân ôm nàng đặt vào tay ta, rồi hỏi: “Hàn Quân, con có sợ không?”

Dưới đây là đoạn văn đã được chỉnh sửa theo yêu cầu, giữ nguyên bối cảnh cổ đại và sử dụng ngôn ngữ phù hợp:

“Không sợ.” Vì có mẫu thân luôn ở bên làm chỗ dựa, nên con mới có dũng khí.

“Rất tốt.” Mẫu thân khẽ gật đầu, trên gương mặt tái nhợt vì bệnh vẫn thoáng hiện một nụ cười.

“Như vậy, ôm muội muội cho thật chắc, đi cùng ta ra ngoài, con có dám không?”

“Dám!”

Lúc này, muội muội còn nhỏ, chẳng hiểu chuyện gì, nhưng lại khanh khách cười.

“Kha Nhi cũng rất dũng cảm.” Mẫu thân nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn của muội muội, rồi tự mình chỉnh trang, che đi nét tiều tụy vì bệnh.

Cửa cung mở ra, mẫu thân khoác long bào bước ra, uy nghiêm chưa từng thấy. Có lẽ, đây là lần đầu ta thực sự hiểu được mẫu thân của mình.

“Trần Hạt, ngươi phạm thượng làm loạn, đáng bị tội gì?” Mẫu thân đứng giữa hàng vạn binh lính, đối mặt với cảnh tượng khắp nơi đầy thây người, thần sắc không hề dao động.

Mùi máu tanh xộc lên khiến ta buồn nôn. Nhìn quanh, trên đất la liệt thi thể, không ít gương mặt quen thuộc.

“Buồn cười! Yến Hoàng, ngươi không thấy được con đường của mình đã đến hồi kết sao? Ta khuyên ngươi lập tức viết chiếu thư nhường ngôi, có lẽ ta sẽ để ngươi được chết nhẹ nhàng!” Trần Hạt với vẻ mặt ngạo mạn, làm ta chỉ muốn lập tức xông lên đánh hắn.

“Thật nực cười! Trần Hạt, ngươi nghĩ rằng chỉ bằng ngươi mà cũng xứng ngồi trên ngai vị hoàng đế sao?” Mẫu thân cất giọng lạnh lùng, đầy khinh thường.

“Tại sao không? Chỉ cần gϊếŧ ngươi, ngôi vị kia chính là của ta!” Trần Hạt nổi giận, gào lên.

“Trẫm là thiên tử, có trời cao che chở. Ngươi cứ thử xem, ngươi có khả năng gϊếŧ trẫm hay không!”

“Ha ha ha ha… Thiên tử?” Trần Hạt cười lớn, ngửa mặt nhìn trời: “Hôm nay ta sẽ gϊếŧ ngươi, cái gọi là thiên tử! Ông trời, nếu có bản lĩnh, cứ xuống đây gϊếŧ ta đi! Ha ha ha!”

Dứt lời, hắn cầm kiếm chỉ lên trời, lớn tiếng thách thức:

“Ông trời, hôm nay ngươi chứng kiến, ta sẽ thay thế thiên tử và để hắn chết dưới kiếm của ta!”

“Nàng thật tin tưởng vào ngươi…” Mẫu thân khẽ nói, giọng đầy vẻ lạnh lùng.

Vừa dứt lời, giữa trời quang bỗng vang lên tiếng sấm, một tia chớp đánh thẳng xuống người Trần Hạt.

“Ầm!” Một tiếng nổ lớn, chấn động lòng người.

Cả thân thể Trần Hạt cháy đen, vẫn giữ nguyên tư thế cầm kiếm giơ cao, rồi ngã thẳng xuống đất.

“Tướng quân bị sét đánh chết rồi!” Ai đó hét lên, đám binh lính xung quanh đồng loạt lùi lại, hoảng sợ nhìn cảnh tượng trước mắt.

Ta cũng chết lặng. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ: Mẫu thân thật sự là được trời cao che chở…!

Những phản binh đó khi thấy thủ lĩnh của mình bị trời đánh chết đều sợ hãi.

Có kẻ run rẩy, có kẻ quỳ xuống, không dám tiến thêm một bước. Sự kinh hoàng hiện rõ trong mắt họ, như sợ rằng chỉ cần bất kính thêm một chút, ông trời sẽ giáng xuống một tia sét nữa để trừng phạt.

"Còn ai muốn thử sức nữa không?"

Giọng mẫu thân không lớn, nhưng đầy uy nghi và áp lực khiến tất cả đều im bặt.

Lách cách! Tiếng binh khí rơi lả tả. Rất nhiều binh lính, không chịu nổi áp lực, ném vũ khí xuống rồi bỏ chạy.

Những kẻ còn lại, dù không chạy, cũng không dám tiến lên thêm bước nào.

Từ đằng xa, tiếng hô vang vọng tới, quân cứu giá cuối cùng cũng xuất hiện.

"Thần cứu giá chậm trễ, xin bệ hạ trách phạt!" Một tướng ĩnh quỳ xuống trước mặt mẫu thân, cúi đầu nhận tội.

“Thôi được, đem toàn bộ nghịch tặc bắt giam vào thiên lao, y luật mà xử lí nghiêm minh.”

Đây là lần đầu tiên ta đối mặt với chiến loạn. Dù mẫu thân luôn che chở, chỉ để ta cảm nhận một chút sự khốc liệt của chiến trường, nhưng với một đứa trẻ như ta, chỉ thế thôi cũng đã quá đủ.

Ta dần hiểu ra mục đích của mẫu thân khi mang ta theo. Nàng chưa bao giờ muốn nuôi dưỡng ta thành một con cừu non ngoan ngoãn, dễ bị bắt nạt.

Hơn một tháng sau, biên cương truyền về tin đại thắng. Tin tức ấy truyền tới khi mẫu thân nhốt mình trong thư phòng suốt một ngày. Nhϊếp Chính Vương đã công phá được hoàng đô Bắc Dung. Nghe nói lúc đang rơi vào cảnh ngàn cân treo sợi tóc, thì bất chợt bầu trời lại đổ một trận tuyết lớn bất ngờ cứu giúp.

Thật kỳ lạ, đã vào xuân mà tuyết rơi trắng như lông ngỗng, khiến không ít chiến mã và binh lính của quân địch chết rét. Nhưng trong lòng chảo nơi Nhϊếp Chính Vương đóng quân, tuyết chẳng hề gây chút ảnh hưởng nào.

Đó thật sự là ông trời giúp đỡ sao? Ta nhìn mẫu thân, cảm thấy tất cả quá trùng hợp để tin là sự thật.

Bắc Dung bị phá, nơi đó nhất định còn rất nhiều việc cần giải quyết. Ta nghĩ rằng Nhϊếp Chính Vương sẽ ở lại đó một thời gian dài, nhưng ta đã nhầm.

Một đêm nọ, khi mẫu thân bị bệnh, triệu thái y đến, ta vội chạy tới tẩm điện thăm nàng. Không ngờ, ở đó, ta gặp một người không thể ngờ tới.

“Nhϊếp…”

Nàng giơ tay ra hiệu im lặng, ta lập tức ngậm miệng.

Nàng trông mệt mỏi, phong trần và tiều tụy, đó là hình ảnh mà ta chưa từng thấy trước đây.

“Bệ hạ chỉ là thể nhược thôi phải không?” Nàng khẽ hỏi thái y.

Quỳ trên đất, thái y đáp: “Vâng, thưa Nhϊếp Chính Vương. Bệ hạ chỉ vì thân thể nhược, lại lo nghĩ nhiều, nên sinh bệnh.”

“Ta hiểu rồi. Lui xuống kê thuốc đi.”

Thái y cúi đầu lui ra.

“Con cũng nên về nghỉ ngơi đi. Đã khuya rồi.” Nàng quay sang dặn dò ta.

“Ngài trở về sao sớm vậy?” Ta tò mò hỏi.

“Mẫu thân con bệnh, ta sao có thể ở ngoài lâu hơn được?” Giọng nói của Nhϊếp Chính Vương mang theo chút tự trách.

“Ngài không cần lo lắng. Mẫu thân bệnh vì nhớ ngài mà thôi. Giờ ngài đã về, mẫu thân chắc chắn sẽ khỏe lại.” Ta trấn an.

“Con bé này… mấy ngày không gặp, miệng lưỡi lại lanh lợi hơn nhỉ? Học từ mẫu thân con phải không?” Nàng bật cười, thần sắc dịu đi ít nhiều. “Thôi, trở về nghỉ ngơi đi. Mai ta sẽ kiểm tra việc học của con.”

“Vâng.” Ta chắp tay lui ra. Trước khi đóng cửa, ta thấy nàng cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán mẫu thân, trong mắt tràn đầy yêu thương sâu đậm.

Thật khó tin rằng một người như Nhϊếp Chính Vương lại có ánh mắt dịu dàng đến vậy. Nhưng điều đó chứng minh rằng nàng thật sự rất yêu mẫu thân, điều này là đủ rồi.

Từ đó, mẫu thân không còn u sầu nữa. Nhìn nàng vui vẻ, ta cũng thấy yên lòng.

Khi mẫu thân nhường ngôi, ta lúc đó cũng vừa 17 tuổi, nàng rời khỏi hoàng cung và gả về phủ của Nhϊếp Chính Vương. Một kiệu hoa tám người nâng, hôn lễ long trọng khiến ta cũng phải thầm ngưỡng mộ.

Sau đó, mẫu thân rất ít hồi cung. Nhưng nàng lại thường xuyên viết thư cho ta.

Triều chính lúc bấy giờ có Nhϊếp Chính Vương phò tá, ta chỉ cần làm theo sự chỉ dẫn của nàng. Nhưng khi ngồi trên ngai vàng lạnh lẽo, đối mặt với những đại thần nịnh hót hoặc thẳng thắn vì lợi ích quốc gia, ta mới hiểu được gánh nặng mà mẫu thân từng mang.

Năm 26 tuổi, Nhϊếp Chính Vương giao lại hoàn toàn quyền lực cho ta và rời kinh thành.

Ta hỏi vì sao, nàng chỉ đáp: “Mẫu thân con muốn ngắm nhìn thế giới bên ngoài. Ta phải đi cùng nàng.”

Chỉ vì một câu nói ấy, Nhϊếp Chính Vương từ bỏ cả đời sự nghiệp.

Nhìn hai người rời xa trên xe ngựa, ta biết từ đây, trên triều đình mưa gió gì cũng phải tự mình đối mặt, không còn ai ở đó che chắn cho ta nữa.

Mỗi khi đến một vùng đất mới, mẫu thân lại gửi thư kể về cảnh đẹp và hạnh phúc của họ.

Những lá thư ấy kéo dài hơn hai mươi năm, cho đến một ngày bỗng ngừng lại.

Ta lấy lý do vi hành, tìm đến nơi được nhắc trong bức thư cuối cùng. Đó là một thung lũng bốn mùa như xuân, tràn ngập hoa nở, đẹp đến nỗi khiến người ta ngỡ như lạc vào chốn thần tiên.

Tại nơi sâu nhất trong thung lũng, ta thấy hai ngôi mộ nằm cạnh nhau. Trên bia mộ, nét chữ là của hai người, một bên là của vị mẫu thân đã dạy ta từ thuở thiếu thời, còn bên kia là nét bút cứng cỏi, mạnh mẽ của Nhϊếp Chính Vương.

Quỳ trước mộ, ta nghẹn ngào không thốt nên lời, chỉ để nước mắt mặc sức tuôn rơi.

Thế nhân thường nhắc tới ta như thiên cổ minh quân hay bạo quân máu lạnh. Nhưng đừng trước hai ngôi mộ này, ta cuối cùng vẫn chỉ là một nữ nhi vừa mất đi chí thân.

—————

Editor:Tui khóc đây ạ, tội Hàn Quân quá…🥹