Chương 13: Bạo lực

Sau một tuần bị Mộ Li Quân ép nằm viện, cuối cùng Cố Khinh Lan cũng quay lại trường học. Nhưng kể từ lúc khai giảng đến giờ thì nàng lúc nào cũng như mất tích, không ai biết tung tích ra sao. Sự xuất hiện đột ngột của nàng bắt đầu khiến bạn học tò mò tột độ.

Còn Mộ Ức Lan thì lại nghiến răng căm ghét nàng đến tận xương tuỷ. Bao nhiêu năm qua phải khúm núm nịnh nọt người khác, nỗi ấm ức đó, cô ta dồn hết lên đầu Cố Khinh Lan. Nhất là sau vụ ầm ĩ liên quan đến Long Ngạo Thiên, sao có thể bỏ lỡ cơ hội dạy dỗ Cố Khinh Lan cho hả giận được?

Cũng vì đã động thủ với Mộ Li Quân, Cố Khinh Lan lập tức trở thành cái gai trong mắt của cô ta, bị Mộ Ức Lan chăm sóc đặc biệt.

Ngày đầu tiên đi học lại, Cố Khinh Lan cảm nhận rất rõ ánh mắt khác thường từ những người xung quanh. Không ai muốn lại gần nàng, càng không ai chịu nói chuyện.

“Đây là Cố An sao?”

“Nhìn trầm lặng vậy mà cũng bày đặt quyến rũ Long học trưởng hả?”

“Người như này mà cũng vẽ được tranh nổi tiếng á? Đừng đùa!”

“Tránh xa cô ta ra đi, đừng để bị liên lụy bởi đám người điên hậu viện đoàn của Long học trưởng.”

Những lời xì xào đó rơi vào tai Cố Khinh Lan rõ mồn một. Có lời nghe rất khó chịu, nhưng nàng không để tâm đến mấy lời nói này nên cũng không thấy buồn.

...

“Mộ Li Quân! Vợ nhà cậu bị bắt nạt mà cậu không thèm quản à!” Nam Tiêu gào lên.

“Sao cơ?” Mộ Li Quân gập quyển sách đang đọc lại, sắc mặt nghiêm trọng.

“Tớ vừa nghe mấy lời rất khó nghe về cô vợ nhà cậu đấy. Có vẻ do vụ Long Ngạo Thiên hôm trước để lại hậu quả. Nãy tớ đi hỏi thăm thì nghe nói lớp học đang cô lập em ấy. Còn cái đám hậu viện đoàn kia thì nghe nói là đang định cho em ấy một bài học!"

Ngay lập tức, sắc mặt Mộ Li Quân trở nên khó coi: “Có người đứng sau giật dây à? Không thì sao mới chỉ ló mặt một lần ở trường mà cả trường đã rùm beng thế này?”

“Tớ cũng không biết.” Nam Tiêu nhún vai: “Tớ chỉ nhắc cậu biết để chú ý thôi, mấy đứa con gái kia không đơn giản đâu. Cẩn thận đừng để em ấy bị hại.”

“Tớ hiểu rồi. Cảm ơn. Nhưng em ấy không phải vợ tớ gì hết, cậu đừng nói bậy.”

“Ò?” Nam Tiêu nhìn Mộ Li Quân bằng ánh mắt đầy hoài nghi. Nếu không từng tận mắt thấy Mộ Li Quân ở bệnh viện dính lấy Cố An không rời, cô ấy chắc có lẽ còn tin được vài lời giảo biện kia.

“Tớ chỉ coi em ấy là em gái thôi, đừng nghĩ nhiều.” Mộ Li Quân nói.

Nam Tiêu trong đầu thầm khinh: Ừ, ừ, em gái. Cậu nói gì tớ cũng không tin. Lêu lêu lêu!

“Em gái hả, được thôi. Nhưng tớ chưa từng thấy cậu đối xử tốt với mấy cô em gái máu mủ ruột rà như vậy đó nha.” Câu cuối Nam Tiêu thì thầm nhỏ đến mức chính Mộ Li Quân cũng không nghe rõ.

“Chờ đã.” Mộ Li Quân chợt nhận ra một vấn đề. Cô và Lan Lan không học cùng khối, khu lớp học cũng khác nhau. Nếu bên kia có chuyện gì, cô không thể biết ngay được. Giờ là lúc nên gọi đến thám tử đặc biệt, Mộ Kính Di rồi.

“Ôi trời ơi, khách quý ghé thăm cơ à! Em mà chủ động liên lạc chị á? Được rồi, nể mặt em, chị đây giảm giá 20%. Cái cô nhóc đó à? Không vấn đề, cứ giao cho chị, đảm bảo tin tức cập nhật từng phút luôn!” Mộ Kính Di sung sướиɠ nhận đơn hàng lớn.

Cúp máy xong, Mộ Kính Di lập tức nhắn cho mấy em út ở khối dưới học cùng lớp với Cố Khinh Lan, yêu cầu theo dõi sát tình hình của nàng, đồng thời chú ý đến mấy kẻ có ý đồ xấu. Sau đó điện thoại của cô luôn bật máy, sẵn sàng cập nhật tình huống bất cứ lúc nào.

“Lão đại! Đúng lúc quá! Tôi vừa thấy Lý Tử Mẫu dẫn theo cả đám Smart đang lùng sục tìm Cố An khắp nơi!”

“Cô ấy đang ở đâu?”

“Giờ là giờ cơm trưa. Trước giờ Cố An luôn ăn ở nhà ăn.”

“Rõ rồi.” Mộ Kính Di lập tức gọi lại cho Mộ Li Quân: “Cảnh báo khẩn cấp! Lý Tử Mẫu, cái đứa điên rồ kia dẫn cả nhóm đi tìm ‘tiểu khả ái’ của em rồi! Chắc cô ấy đang ở nhà ăn đấy, mau lên đi!”

Lý Tử Mẫu là hội trưởng hậu viện đoàn của Long Ngạo Thiên, nhà có quyền có thế, nhưng đầu óc hình như có vấn đề. Mỗi lần Long Ngạo Thiên nhìn một cô gái nào đó là y như rằng người ta sẽ bị cô ta trả thù đến tơi tả. Giờ mà Cố Khinh Lan rơi vào tay Lý Tử Mẫu thì nguy hiểm vô cùng.

Ầm!

Mộ Li Quân ném sách xuống bàn, đứng bật dậy.

“Có chuyện gì vậy? Tớ giúp gì được không?” Nam Tiêu thấy thế liền hỏi.

“Lý Tử Mẫu đang tìm Cố An. Cái kẻ điên đó nếu làm căng lên là sẽ ép Cố An thôi học mất. Tớ phải đến nhà ăn trước khi cô ta ra tay!”

“Vậy tớ đi cùng nữa!” Nam Tiêu lập tức bám theo.

“Này bạn ơi, bạn có thấy nhóm Smart vừa mới đi qua đây không?” Mộ Li Quân túm lấy một bạn nữ vừa ăn xong cơm để hỏi.

“Dạ không, không thấy ạ.” Được Mộ đại tiểu thư bắt chuyện khiến cô bạn luống cuống cả lên.

“Còn may.” Mộ Li Quân thở phào nhẹ nhõm. Chưa tới là còn kịp.

“Li Quân, nhanh lên! Em gái cậu ở đằng kia kìa!” Nam Tiêu vừa chỉ vừa gọi to.

Mộ Li Quân nhìn theo tay chỉ. Trong góc nhà ăn, một chiếc bàn chỉ có một người. Tay phải Cố Khinh Lan vẫn đang bó bột, tay trái cầm thìa chậm rãi ăn cơm. Giữa không khí nhốn nháo, sự im lặng của nàng như tách biệt khỏi thế giới.

Không ai dám đến gần Cố Khinh Lan vì không muốn đυ.ng đến Lý Tử Mẫu. Nàng hoàn toàn bị cô lập với xung quanh, đây rõ ràng là một dạng bạo lực học đường thầm lặng.

“Thật tội nghiệp... Li Quân, cậu định cứ đứng nhìn thế thôi à?” Nam Tiêu nhìn mà có phần chạnh lòng.

“Sao có thể!” Mộ Li Quân nghiến răng, hối hận không thôi. “Tớ phải đưa em ấy rời khỏi đây trước khi Lý Tử Mẫu tới.”

“Đi thôi.” Nam Tiêu quay đầu liếc nhìn về phía cửa nhà ăn, tâm trạng thoải mái vì Lý Tử Mẫu vẫn chưa tới. “Chạy nhanh lên, nếu bị đuổi tới đây thì chưa chắc đã xử lý được ổn thỏa đâu.”

Lúc này, Cố Khinh Lan vừa ăn xong, đang đặt khay đồ ăn lên kệ thì bất ngờ có một bóng người lao tới, đâm sầm vào lòng nàng.

Không chỉ không xin lỗi mà đối phương còn vô cùng mặt dày, dụi dụi vào lòng nàng như thể đang tìm sự an ủi.

Mộ Li Quân: “...”

Nam Tiêu: “...” Cô gái này mạnh dạn thật đấy!

“Nè! Con nhỏ nào mà to gan vậy, dám ve vãn em gái của tụi này!” Nam Tiêu vung tay áo, tỏ vẻ sẵn sàng ra trận thay bạn mình. Nhưng chỉ tích tắc sau, cô ấy bỗng như sực nhớ ra điều gì đó, lập tức đổi giọng: “Ơ khoan, em ấy là em gái cậu mà? Làm chị thì cũng không thể can thiệp vào quyền tự do yêu đương của người ta chứ? Có đúng không? Chỉ là em gái thôi mà.”

Nam Tiêu nhấn mạnh hai chữ “Em gái.” với vẻ mặt đầy ẩn ý, vừa nhìn là thấy rõ cô ấy đang cố tình trêu tức cô bạn kế bên. Biểu cảm đó rõ đến nỗi chỉ thiếu điều viết rõ ràng bốn chữ: "Cố ý gây sự."

Đúng vậy, đây là “Hoạt động giao lưu bình thường giữa chị em.” Rất bình thường! Mộ Li Quân nghiến răng, cố ép mình chấp nhận điều đó. Nhưng khi thấy cô gái kia thân mật bám lấy Cố Khinh Lan, trong lòng cô như có một mùi vị chua chát lan ra.

Hừ! Cậu nhìn cái bản mặt ghen tuông, u uất, hờn giận ấy đi? Cậu còn dám bảo đây là tình cảm chị em đơn thuần à? Quỷ mới tin!

Nam Tiêu là người bạn thân luôn quan sát sắc mặt người khác thấy rõ sự việc liền bĩu môi: Thanh mai trúc mã nhà cô ấy đúng là có hơi cứng miệng, không chịu nhận, nhưng rõ ràng đã ăn dấm người ta đến mức muốn chết rồi!

Hơi thở oán giận quanh Mộ Li Quân rõ ràng đến mức Cố Khinh Lan dù đang bị Vân Ngải Y ôm chặt cũng nhạy cảm cảm nhận được. Nàng lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực như phát hiện kho báu.

Nàng nhẹ nhàng vỗ vai Vân Ngải Y, sau đó gỡ cô nàng đang bám mình ra như gỡ một món phụ kiện không hợp.

Vân Ngải Y: Hu hu... An An, chị không thương em nữa rồi!

“Li Quân!” Cố Khinh Lan gọi to.

Nam Tiêu ngay lập tức nhận ra sự thay đổi trong biểu cảm của Cố Khinh Lan, vừa rồi còn đang u ám mà giờ đã như thể được tẩm mật, ngọt ngào đến lịm người. Gương mặt vốn xinh đẹp giờ lại càng khiến người ta rung động, hầy, bảo sao thanh mai nhà mình lại không giữ nổi bình tĩnh!

Sắc mặt Mộ Li Quân lập tức dịu xuống: “An An, lại đây.”

Cố Khinh Lan cười tươi rói, nhanh nhẹn bước tới nắm tay cô.

“Tình hình có chút phức tạp, đi với chị. Vân Ngải Y, em cũng đi cùng bọn chị đi.”

Vừa rồi còn như một chú cún con bị bỏ rơi, Vân Ngải Y nghe thấy mình được gọi tên thì sững người, tóc gần như dựng đứng cả lên vì bất ngờ: “A. Vâng, được ạ.”

“Ủa, Mộ Li Quân, sao cậu lại dẫn cả cô nàng đó theo? Kịch bản gì đây?” Nam Tiêu thắc mắc.

“Cô ấy cũng bị Lý Tử Mẫu ghim tên vào danh sách đen. Nếu không tìm được An An, rất có thể họ sẽ trút giận lên cô ấy.”

“À, ra vậy. Cậu đúng là người tốt ghê!” Nam Tiêu lần đầu tiên phát hiện ra rằng Mộ Li Quân cũng có mặt lương thiện như thế này.

Cô giúp đỡ chẳng qua là vì để ý ánh nhìn của Cố Khinh Lan thôi, ai mà biết được trong đầu cô đang nghĩ gì.

...

“Thật, thật như vậy sao?” Vân Ngải Y nghe xong nguyên do sự việc, mồ hôi lạnh túa ra đầy lưng.

“Dĩ nhiên! Mấy nữ sinh ấy có người nhảy lầu tự sát, có người cắt cổ tay, còn lại thì đều nghỉ học cả. Chỉ có vài đứa nhà có tí quyền thế thì đỡ hơn chút. Nói chung là cái con điên Lý Tử Mẫu đó, các em sau này tránh xa ra, được bao xa thì né bấy nhiêu. Nếu thực sự không được thì đến tìm bọn chị, đừng trông mong thầy cô làm gì, vô ích thôi.” Nam Tiêu nghiêm mặt, quay sang dặn dò hai đàn em đang ngồi xếp hàng.

“Dạ biết rồi ạ, cảm ơn các học tỷ!” Vân Ngải Y đến trường quý tộc này, cuộc sống cũng chẳng dễ chịu gì, đặc biệt là sau khi dính dáng đến Long Ngạo Thiên. Cô ấy đã bị vô số kẻ chơi khăm, gây sự. Nếu nói Cố Khinh Lan là người đầu tiên chủ động tử tế với cô thì Mộ Li Quân và Nam Tiêu chính là người thứ hai và ba. Trong lòng cảm kích, thiện cảm dành cho hai vị học tỷ tăng vọt.

“Nhưng mà chuyện này bắt nguồn từ Long Ngạo Thiên mà ra, hắn không hề ra mặt can thiệp sao?” Vân Ngải Y có chút bực bội hỏi.

“Hắn á? Hừ, hắn còn mong cả thiên hạ đều biết mấy nữ sinh vì hắn mà sống chết! Lấy đó để chứng minh mình có sức hút đến nhường nào. Thế thì ngăn cản làm gì?” Nam Tiêu cười khẩy, giọng đầy mỉa mai.

“Chỉ để chứng minh sức hút mà để người ta bị hại thảm vậy sao? Cái tên họ Long kia đúng là cặn bã không hơn không kém!”

[Đinh! Hảo cảm của nữ chính đối với nam chính giảm 50 điểm, hiện tại còn -40 điểm. Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ "Thiên mệnh chi nữ." Khí vận của nam chính bị giảm 30%. Tuy nhiên do hành động phản công của nữ chính, khí vận hiện tại bị giảm đến 80%. Ủa? Sao cao dữ vậy!] Hệ thống nghi hoặc chớp mắt tròn vo, chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“An An, chiều nay em có đi tái khám đúng không? Để chị đi cùng em.” Mộ Li Quân đột nhiên lên tiếng khi thấy cánh tay Cố Khinh Lan còn đang băng bó, nhớ ra hôm nay là ngày tái khám của nàng.

“Không sao đâu học tỷ, sẽ làm chị trễ giờ học đấy. Em tự đi được.” Cố Khinh Lan nhẹ nhàng từ chối. Thực ra nàng còn việc riêng cần giải quyết.

“Há há há, bị ghét bỏ rồi kìa chị gái ơi!” Nam Tiêu đâm chọt: “Theo kinh nghiệm mấy chị gái nhà tớ, một khi em gái đã tìm được một nửa của mình thì phận làm chị gái như câu chỉ còn nước bị ra rìa thôi nha.”

Mộ Li Quân: “...”

“Em gái nhà cậu xinh thế kia, sau này người theo đuổi chắc xếp hàng vòng quanh cả trường luôn ấy chứ!”

“Cộp!” Một tiếng vang nhỏ vang lên.

“Ơ? Gì đấy?” Nam Tiêu nghiêng đầu nhìn, thấy Mộ Li Quân tiện tay ném một món đồ thuỷ tinh vỡ vụn vào thùng rác, liền vội ngậm miệng, chuyển đề tài ngay tắp lự.

...

Chiều hôm đó, Cố Khinh Lan xin nghỉ học, đến bệnh viện tái khám. Xong xuôi, nàng lại tranh thủ ghé nhà lấy vài món đồ đã chuẩn bị sẵn, sau đó hướng đến một khu vực khác trong thành phố.

Khi hoàng hôn buông xuống, bầu trời dần bị bóng tối bao phủ, Cố Khinh Lan đứng trước căn biệt thự cuối cùng, lặng lẽ chôn giấu món đồ gì đó.

[Vậy là xong nhà cuối cùng rồi. Ký chủ, rốt cuộc cô học mấy trò này từ đâu thế?] Hệ thống run rẩy nhìn mấy pháp trận do nàng bày ra.

“Tự học.” Cố Khinh Lan đáp tỉnh bơ.

Hệ thống: Ta cũng muốn tự học, nhưng sao học mãi cũng không ra là sao...

Những vật trấn yểm được nàng chôn xuống đúng vị trí, đúng phương hướng, tạo nên một loại thế sát. Mấy căn nhà này trong vài ngày tới, e rằng sẽ gặp phải tai ương liên tiếp...

Thật đáng thương, nhưng ai bảo dám đắc tội ký chủ chứ? Mà khoan, ký chủ trước kia rốt cuộc là có thân phận gì vậy? Thân thủ không tệ, lại vẽ đẹp như họa sĩ chuyên nghiệp, còn biết cả huyền học? Chắc chắn từng là nhân vật không tầm thường!

Nếu cái chứng tự kỷ này chữa khỏi thì e là trong số ký chủ từ trước đến nay, ký chủ nó sẽ là top đầu!

Hệ thống nghĩ mà lòng phơi phới.

Cố Khinh Lan vỗ vỗ đất trên tay, khoác cặp sách lên vai, quay về nhà.

Lúc này, một nhóm người từ xa lảo đảo đi tới, trong đó có một người phụ nữ say xỉn, miệng lải nhải không ngớt.

“Hứ, con tiện nhân Cố An kia chạy cũng nhanh thật đấy! Cô ta tưởng trốn được một lúc là trốn cả đời à? Dám câu dẫn Long thiếu gia, hôm nay tôi phải cho cả trường thấy bộ mặt thật của cô ta!” Lý Tử Mẫu loạng choạng bước đi, bên cạnh còn có mấy đứa thuộc hạ Smart dìu theo.

Quả nhiên, chuyện nên đến vẫn phải đến.

“Ơ kìa? Đằng trước là ai, sao lại giống Cố An kia vậy chứ?” Dù đang say mèm, ánh mắt Lý Tử Mẫu vẫn lập tức nhận ra đối phương.

“Không sai đâu chị Lý, chính là nó!” Một đứa Smart nhìn ảnh trong điện thoại rồi chỉ về phía Cố Khinh Lan.

“Hahaha. Đúng là trời giúp! Mau bắt nó lại cho tôi! Hôm nay tôi phải đập cho nó một trận nhớ đời!” Lý Tử Mẫu vừa gào vừa cầm chai rượu chỉ trỏ.

Cố Khinh Lan bình tĩnh đứng tại chỗ, ánh mắt không buồn lay động. Nàng chỉ đưa tay trái ra, nhẹ nhàng xoay người, thế mà.

“Rắc!” Một tiếng vang giòn như xương gãy, tên Smart lao tới lập tức ôm ngực lăn lộn.