Thân phận sứ giả hoàng thành của Tuyên Hàn khiến Thu Hằng không thể không đề cao cảnh giác.
Nhưng sắc mặt nàng lại rất tự nhiên, mỉm cười nói:
"Thần không bị thương, sao Tuyên đại nhân lại hỏi vậy?"
"Ta..."
Tuyên Hàn nhìn thiếu nữ bình thản trước mắt, không nói ra rằng mình đã ngửi thấy mùi máu tươi.
Hai người vốn không thân, nói ra chỉ sợ bị coi là quái dị – dù nhiều người vốn đã thấy hắn không bình thường.
"Nếu Đại nhân không còn chuyện gì, thần xin phép đi trước"
"Ồ, Thu lục tiểu thư đi thong thả."
Thu Hằng lên xe ngựa, bánh xe lăn bánh về phía trước, rèm cửa xe bị vén lên.
"Tuyên đại nhân" - Nàng gọi hắn lại.
Tuyên Hàn lập tức bước tới:
"Thu lục tiểu thư còn điều gì dặn dò?"
Một gói giấy dầu được đưa ra từ cửa sổ xe:
"Đại nhân nhiều lần giúp đỡ, thần tài hèn sức mọn, chẳng có gì báo đáp, mời đại nhân ăn bánh đậu đỏ."
Phương Châu biết làm nhiều loại điểm tâm, nhưng thường làm nhất là bánh hạt dẻ và bánh đậu đỏ, lý do đơn giản là nàng thích ăn.
Tuyên Hàn nhìn chằm chằm gói bánh một lúc rồi mới đưa tay nhận lấy:
"Đa tạ Thu lục tiểu thư"
Hắn cất bánh đậu đỏ vào người, khẽ gật đầu với nàng rồi quay lưng bước đi, chẳng buồn ngoái lại.
Đi nhanh đến nỗi Thu Hằng không khỏi thầm nghĩ: Chẳng lẽ sợ bị người khác thấy hắn nhận hối lộ?
Chỉ là một gói bánh đậu đỏ thôi mà.
Rèm xe buông xuống, khẽ đung đưa theo gió. Thu Hằng tựa vào vách xe, nhắm mắt lại, lần đầu tiên cảm thấy thư thái thật sự.
Vào thành rồi, là hoàn toàn thoát thân.
Về phần Hàn Tử Hằng bị tra hỏi, nhóm người Chỉ Lan bị thẩm vấn – tất cả không còn liên quan đến nàng nữa.
Mạng của Hàn Tử Hằng là nàng cố tình giữ lại.
Một tên công tử quyền quý coi mạng người như cỏ rác, nếu không nếm trải cảm giác mất đi quyền lực mà chết đi, thì thật đáng tiếc.
Xe ngựa hòa vào dòng người, dần dần khuất bóng.
Tuyên Hàn tựa vào tường thành, mở gói giấy dầu, lộ ra những miếng bánh đậu đỏ bên trong.
Không phải loại điểm tâm tạo hình tinh xảo khiến người ta không nỡ cắn, mà là kiểu bình thường, giản dị.
Thiếu niên cúi mắt nhìn bánh một lúc lâu, rồi mới chậm rãi cầm một miếng đưa vào miệng.
Thơm ngọt, mềm dẻo – bánh đậu đỏ từ tay Phương Châu chắc chắn là ngon, nhưng thiếu niên nhắm mắt ăn mà nhíu mày, như đang nếm phải nỗi sầu thiên cổ.
"Đại nhân—" Một thanh niên trẻ vừa đi đến, vừa thấy bánh trong tay Tuyên Hàn thì sững cả người:
"Ngài... ngài ăn bánh đậu đỏ?!"
Thật khó tin! Lần trước họ cùng làm nhiệm vụ, hắn mang bánh đậu đỏ làm lương khô, chia cho Đại nhân, vậy mà Đại nhân thà đói còn hơn ăn.
Tuyên Hàn liếc mắt khinh thường người cấp dưới đang la to, lười biếng đáp:
"Thích ăn."
Thanh niên kia không thể tin nổi.
Hồi đó hắn đưa bánh đậu đỏ, Đại nhân nói gì nhỉ?
Không ăn, buồn nôn.
"Chẳng lẽ bánh này ngon đặc biệt?" Người trẻ tuổi tò mò quá mức, đưa tay định lấy một miếng.
Tuyên Hàn lập tức thu gọn gói bánh:
"Bớt nhiều chuyện."
Tay của thanh niên lơ lửng giữa không trung.
Thu Hằng về phủ Vĩnh Thanh Bá, tắm rửa thay đồ xong thì bị lão phu nhân gọi sang.
"Về rồi à?" Lão phu nhân ngẩng mắt nhìn nàng, giọng lạnh nhạt.
Có lẽ vì mọi chuyện diễn ra thuận lợi, sắc mặt đen sì của bà trông cũng hiền hòa hơn vài phần, Thu Hằng nhẹ nhàng hành lễ:
"Tổ mẫu."
Lão phu nhân hơi khựng lại.
Sao lại nghe có chút nũng nịu thế này?
Trong mắt lão phu nhân, đứa cháu gái này hành sự liều lĩnh, không biết quy củ, gan lớn tày trời, lại còn đặc biệt tà môn.
Bỗng nhiên lại giống một cháu gái đàng hoàng khiến bà có chút bất an.
Sau một thoáng im lặng, lão phu nhân mới lên tiếng:
"Dù lão gia con nói con biết chừng mực, không cần quá gò bó, nhưng con cũng không thể ngày nào cũng chạy ra ngoài. Không nói đến chuyện khác, con kiện Hàn Tử Hằng như thế, là đắc tội nặng với Hàn đô chỉ huy sứ rồi. Tên Hàn Tử Hằng đó còn là một kẻ ăn chơi không coi ai ra gì, nhỡ đâu con bị hắn hãm hại bên ngoài, khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu..."
Thu Hằng ngoan ngoãn lắng nghe, không cãi nửa câu.
Lão phu nhân nói mệt rồi, thấy cháu gái thái độ biết điều, trong lòng cũng vừa lòng hơn, đang định để nàng lui thì lão gia Vĩnh Thanh Bá bước vào.
"Bá gia về rồi." Lão phu nhân đặt chén trà xuống, đứng dậy.
Nhưng ánh mắt Vĩnh Thanh Bá lại chỉ dán vào Thu Hằng:
"Hằng nhi cũng ở đây à."
Ông nói câu này mà không chớp mắt, khiến lão phu nhân càng thêm nghi ngờ:
Giống như bị trúng tà thật... Hay là nên mời đạo cô đến xem? Cùng lắm là chuẩn bị bát máu chó đen dội lên người ông ấy, chỉ có điều sau đó khó giải thích...
Trước mặt Vĩnh Thanh Bá, thái độ của Thu Hằng có phần lạnh nhạt:
"Vâng, đến thăm tổ mẫu."
Lúc này Vĩnh Thanh Bá mới nhìn sang lão phu nhân.
"Lục nha đầu sáng sớm ra ngoài, ta chỉ nhắc nhở vài câu thôi."
Lão phu nhân nhận ra Thu Hằng trước mặt bà ngoan ngoãn hơn trước mặt ông, tâm trạng hơi tốt lên.
"Hằng nhi, con về Lãnh Hương Cư nghỉ đi."
Lão phu nhân đuổi nàng đi, rồi thấy Vĩnh Thanh Bá vẫn nhìn chằm chằm cửa ra vào, liền lên tiếng oán trách:
"Bá gia cũng đừng chiều chuộng lục nha đầu quá, cứ để nó ba hôm hai lượt chạy ra ngoài, nhỡ đâu gặp người nhà họ Hàn thì..."
Thấy vẻ mặt Vĩnh Thanh Bá có chút kỳ lạ, lão phu nhân ngưng lời, ánh mắt đầy nghi hoặc.
Vĩnh Thanh Bá thở dài một tiếng, nói ra lý do khiến ông vội vàng về phủ:
"Hàn Ngộ chết rồi!"
"Ai cơ?" Lão phu nhân tưởng mình nghe nhầm, "Vị Hàn... Hàn điện soái đó sao?"
Vĩnh Thanh Bá gật đầu thật mạnh:
"Chính là vị Hàn điện soái đó!"
Lão phu nhân vẫn khó tin:
"Sao có thể? Chết thế nào?"
"Bị ám sát! Hôm qua con trai ông ta cùng vài người bạn đi chơi ngoài thành, không ngờ mất tích..."
Nghe xong, lão phu nhân hít mạnh một hơi:
"Ngay dưới chân thiên tử mà lại có kẻ táo tợn như vậy!"
"Đúng là thế." Vĩnh Thanh Bá ngồi xuống ghế, trong lòng thấy rờn rợn.
Đó là quan nhị phẩm đấy, là một trong ba đại thống soái, vậy mà cứ thế bị gϊếŧ?
Nghe nói rất có thể là do mật thám Bắc Tề ra tay!
Hít — nếu ta bị bọn mật thám đó nhắm vào thì sao? Vĩnh Thanh Bá còn đang miên man suy nghĩ, thì lão phu nhân bỗng nói với vẻ phức tạp:
"Vậy tức là... từ nay phủ chúng ta không còn phải lo chuyện bị Hàn gia trả thù nữa?"
"Đúng rồi!" Bà vợ già cuối cùng cũng nhìn ra điểm mấu chốt, Vĩnh Thanh Bá cười ha hả.
Trước đây ông còn lo Hàn Ngộ sẽ trả thù, không ngờ chớp mắt Hàn Ngộ đã chết, mà ông thì vừa kết thân được với thái giám lớn Tuyên công công.
Chỉ có lợi, không còn họa — vận may gì thế này!
Lão phu nhân nghe tiếng cười ồn ào đó mà thấy phiền:
"Bá gia cười vừa vừa thôi—"
"Bà không hiểu." Vĩnh Thanh Bá uống một ngụm trà, mặt mày hớn hở.
Đàn bà tóc dài kiến thức ngắn, sao hiểu được, chuyện lục nha đầu tố cáo Hàn Tử Hằng chính là do ta sắp đặt.
Ừ, phải thưởng cho lục nha đầu một chút.
"Con bé mới về, tài lực còn hạn chế. Phu nhân, chuẩn bị cho nó vài bộ trang sức đầu tóc, để ra ngoài không bị chê cười là nhà ta keo kiệt."
Lão phu nhân sững sờ.
Tài lực hạn chế? Không nhớ rõ thì mới hôm trước nó nhận được phiếu bạc một ngàn lượng, trong khi các cháu gái khác mỗi tháng được có hai lượng, còn thằng ba ngốc kia thì mang cả tiền mua rượu dâng hết cho Lãnh Hương Cư rồi.
"Vài bộ?" Lão phu nhân rít ra hai chữ từ kẽ răng.
"8 bộ 10 bộ là được rồi."
Mười bộ tám bộ, là được rồi — lão phu nhân hít sâu một hơi, đợi Vĩnh Thanh Bá rời đi liền lập tức sai người thân tín:
"Mau đi tìm một con chó đen thuần chủng về đây."
Chậu máu chó này... nhất định phải dội rồi!