Chương 47: Trải nghiệm điện thoại

Mười mấy người đứng ở những vị trí khác nhau, ai nấy đều cảnh giác nhìn những người lạ xung quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn những người khác.

Khi Tịch Lạc bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía cậu, thấy cậu có vẻ không gây hấn gì thì mới dời đi.

"Hu hu, đây rốt cuộc là nơi nào vậy?" Một cô gái vừa khóc vừa hỏi: "Các người là ai vậy, tôi đâu có đắc tội gì với các người đâu?"

"Huệ Huệ, mình thấy chắc chắn là có người đã bắt chúng ta tới đây."

Cô gái được một chàng trai ôm vào lòng, hai người thỉnh thoảng lại thân mật nói vài câu, sau đó lại dùng ánh mắt ngấn lệ nhìn những người khác.

Một người đàn ông có gương mắt nhỏ không xa đó đảo mắt, chửi: "Mày phiền không hả, cứ khóc mãi, vốn đã bực lắm rồi, mày còn ở đó khóc tu tu gì chứ?"

Cô gái tên Huệ Huệ ngẩng đầu nhìn đối phương, trông có vẻ không dễ chọc, tiếng nức nở lập tức nhỏ đi.

Còn có cả cặp đôi cùng vào đây sao?

Trước đó Tịch Lạc còn tưởng rằng chỉ có thể vào một mình.

Phía trước, Lỗ Đông Hải và Dư Minh đứng cùng nhau, chắc là họ đến sớm hơn, gật đầu ra hiệu với cậu từ xa.

"Không phải tôi nói nè, đây rốt cuộc là đâu vậy, kia là sương mù à?"

"Sương mù độc hại này nghiêm trọng thật đấy, thành màu đen luôn rồi, chẳng lẽ thành phố chúng ta chỉ sau một đêm đã biến thành thành phố sương mù rồi sao?"

Khi hai người đang nói chuyện, Tịch Lạc thấy bên cạnh mình có thêm một người, Ân Bạch Hạc vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Tịch Lạc đếm số người, tính cả cậu là mười hai người, tính luôn Từ Tiểu Viên là tổng cộng bốn cô gái, tám chàng trai, không khác gì so với tổng số người lần trước.

Mắt Từ Tiểu Viên sáng lên, đang định bước tới thì bị một cô gái tóc xoăn sóng vỗ vào cánh tay.

Đối phương nhỏ giọng hỏi: "Ê cậu từng gặp anh ta chưa?"

Từ Tiểu Viên tùy tiện trả lời: "Chưa gặp, sao vậy?"

Cô gái tóc xoăn sóng không rời mắt, cảm thán: "Không phải là minh tinh đấy chứ, đẹp trai vậy, phải chi tớ mang theo điện thoại theo thì tốt rồi, chụp ảnh đăng lên khoe với bạn bè."

Từ Tiểu Viên: "..."

Năm phút nữa trôi qua, trong màn sương đen không còn ai xuất hiện nữa.

Đa số mọi người đều không phải là người kiên nhẫn, có người muốn đi vào trong sương mù, cuối cùng vẫn hơi sợ hãi mà quay trở lại.

Có người ở đó cảnh cáo người khác: "Tôi còn phải ra sân bay để kịp chuyến bay nữa, các người đưa tôi tới đây chẳng lẽ là muốn vòi tiền hả? Tôi không có tiền đâu!"

Lỗ Đông Hải và Dư Minh nhìn nhau, nói: "Người đã đông đủ rồi, đi thôi."

Dư Minh chịu trách nhiệm giải thích cho mọi người: "Chắc hẳn mọi người cũng biết, là bị gương bắt vào đây, chúng ta bây giờ đang ở trong gương..."

"Đang đóng phim à?" Một người đàn ông cười.

"Những thứ khác cũng không có gì để nói, chỉ cần chú ý một điều: Đây là một thế giới có quỷ." Dư Minh lười để ý đến anh ta.

Lời cuối cùng này vừa nói ra, hầu như không ai tin.

Nhưng đối với việc bị gương bắt vào vừa nãy, một số người có ký ức thì sắc mặt khó coi, dù sao thì họ cũng đã tận mắt chứng kiến hiện tượng kỳ dị.

Dư Minh không có vẻ gì là kiên nhẫn với những người mới: "Còn việc các người có tin hay không, không liên quan đến tôi, những gì cần nói tôi cũng đã nói rồi." Người bình thường quả thực rất khó chấp nhận sự thật.

Sương mù đen đã tự động mở ra một con đường, thấy có đường xuất hiện, mấy người đàn ông ở gần đã dẫn đầu xông ra ngoài.

Chưa đầy ba giây, tiếng la hét vang lên.

"Đây là cái quỷ gì vậy!"

"Không phải tôi đang ở sân bay sao?!"

Tịch Lạc và Ân Bạch Hạc cùng với Lỗ Đông Hải và những người khác hội họp, thêm cả Từ Tiểu Viên vừa mới sáp lại gần, cùng nhau bước ra khỏi màn sương đen.

Khác với con đường đất hoang vắng lần trước, sau khi họ bước ra khỏi màn sương đen, xung quanh bỗng nhiên trở nên sáng sủa, phía xa là những tòa nhà cao tầng san sát.

Khung cảnh thành phố quen thuộc luôn khiến người ta an tâm hơn một chút.

Chỉ là khác với thế giới bình thường, trên đường phố không một bóng người, thành phố trống trải cứ như chỉ có họ tồn tại.

Họ bây giờ đang đứng trước một tòa nhà.

Tòa nhà này trông không khác gì so với những tòa nhà chung cư bình thường, phía trước còn có một cái chòi bảo vệ trơ trọi.

Không lâu sau, có một người phụ nữ đi giày cao gót bưng một cái hộp đi đến trước mặt mọi người, khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt đen ngòm.

"Những người trải nghiệm đã đến đông đủ rồi nhỉ, mỗi người nhận một cái điện thoại đi."

Bà ta mở hộp ra, bên trong là mười hai chiếc điện thoại giống hệt nhau, kiểu dáng mới tinh, trông có vẻ như vừa mới mua.

Một người đàn ông hám của híp mắt đảo một vòng, lập tức vươn tay lấy một chiếc, phấn khích: "Hì hì, tự nhiên có điện thoại mới xài!"