Chân của Từ Tiểu Viên đều bắt đầu đau rồi, cô ấy từ khi tốt nghiệp đại học đến nay đã không đi bộ đường dài, càng đừng nói đến kiểu gồ ghề như thế này.
Cô ấy tự hỏi: Không biết còn bao lâu nữa thì mới đến?
"Tôi sắp đi không nổi nữa rồi..." Từ Tiểu Viên khóc lóc kêu lên.
Tịch Lạc ở phía sau cô ấy, dùng khuỷu tay đỡ lấy lưng cô ấy, như vậy mới không khiến cô ấy ngã xuống: "Sắp đến rồi."
Từ Tiểu Viên biết đây là nói dối, bởi vì phía trước vẫn là rừng cây.
"Chúng ta đã đi rất lâu rồi, vẫn chưa đi đến cuối." Lỗ Đông Hải cũng cảm thấy không đúng: "Không lẽ không đi ra được à?"
"Anh Đông Hải!" Dư Minh nhíu mày: "Những nơi như thế này không thích hợp nói những lời như vậy."
Giống như flag vậy.
Tịch Lạc đột nhiên quay đầu lại, phía sau trống rỗng, cậu luôn cảm thấy có thứ gì đó đi theo bọn họ.
Từ Tiểu Viên gần như hoa mắt, cảm thấy câu tiếp theo có thể thốt ra: "Đi không nổi không đi nữa.” Nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.
"Đến rồi."
"Đến rồi?" Từ Tiểu Viên mừng rỡ ngẩng đầu, giây tiếp theo sắc mặt trắng bệch.
Đến cái gì chứ... Đây là đến nghĩa địa rồi!
Con đường dẫn đến sau núi có một nghĩa địa, đây là chuyện mà mọi người đã biết từ hai ngày trước, thậm chí còn biết thi thể của Cao Minh, Lý Diễm Như bọn họ được chôn ở đây.
Nhưng người thực sự đã đến đây chỉ có Tịch Lạc và Ân Bạch Hạc.
Phía trước là những gò đất và tấm gỗ dày đặc, trên đó còn viết tên.
Từ Tiểu Viên sợ đến mức răng cũng đánh vào nhau.
"Đến chỗ này rồi." Sắc mặt Tịch Lạc không tốt lắm, thốt ra một câu: "Hoặc là đi vòng qua, hoặc là trực tiếp đi xuyên qua."
Lỗ Đông Hải ngập ngừng: "Đi vòng qua đi."
Ở trong thế giới có quỷ đi qua nghĩa địa không phải là chuyện tốt đẹp gì.
Dư Minh cũng nghĩ như vậy, an toàn là trên hết: "Chúng ta đều đã đi lâu như vậy rồi, đi thêm một chút nữa cũng không sao."
"Không phải do chúng ta quyết định." Ân Bạch Hạc vừa nói xong, mọi người còn chưa kịp suy nghĩ, thì nhìn thấy gò đất trong nghĩa địa bắt đầu động đậy, chưa đầy mấy giây sau từ bên trong đã vươn ra bàn tay xương xẩu.
Mấy người vừa thấy, sắc mặt tái mét.
"Chạy mau!" Lỗ Đông Hải kêu lên.
Tịch Lạc quyết đoán: "Nhân lúc chúng còn chưa bò ra, trực tiếp chạy từ bên trong qua."
Nghĩa địa lớn như vậy, muốn đi vòng qua thì phải tốn chút thời gian, bọn chúng e là sớm đã bò ra từ bên trong rồi.
Dư Minh bọn họ có chút do dự, bởi vì nhìn đã thấy rất nguy hiểm.
Nhưng thấy Ân Bạch Hạc và Tịch Lạc đã dẫn đầu tiến vào nghĩa địa, cũng không kịp do dự nữa, xông vào trong nghĩa địa, cả đời này bọn họ chưa từng chạy nhanh như vậy.
Vào thời khắc sinh tử, Từ Tiểu Viên thậm chí còn lấy ra dũng khí khi chạy 800 mét lúc trước.
Nghĩa địa này trong vài năm qua, trước sau vẫn luôn chôn cất những người dân làng đã chết, không đếm xuể rốt cuộc có bao nhiêu người.
Những bàn tay kia từ trong mộ đất chui ra, lộn xộn trong không khí, như thể muốn bắt lấy cái gì đó, vô cùng kinh dị.
"A a a..."
Từ Tiểu Viên hét lên rồi vấp ngã xuống đất, cộng thêm sự sợ hãi quá độ, đến sức đứng dậy cũng không còn.
Một bàn tay ở gần nhất lập tức túm lấy mắt cá chân của cô ấy.
Bàn tay này vẫn chưa hoàn toàn thối rữa, trên cánh tay vẫn còn mặc quần áo, máu thịt lẫn lộn, Từ Tiểu Viên vừa khóc vừa không ngừng đạp qua.
"Đừng bắt tôi! Đừng bắt tôi..."
Nhưng sức lực của cô ấy đối với bàn tay này chẳng khác gì té nước.
Giọng nói the thé vang lên trong rừng cây như tiếng báo động, khiến bước chân của Lỗ Đông Hải bọn họ chậm lại một chút... Rốt cuộc có nên cứu người hay không?
Tịch Lạc quay đầu lại, nhìn thấy Từ Tiểu Viên ngồi trên mặt đất không ngừng đạp chân.
"Đừng bắt tôi... Đừng bắt tôi..."
Đúng lúc Từ Tiểu Viên đang tuyệt vọng, thì cảm thấy mình đột nhiên lơ lửng trên không trung, quần áo bị ép chặt vào cổ.
"Còn không mau đi!" Tịch Lạc kêu lên.
Từ Tiểu Viên nước mắt lưng tròng, mới phát hiện ra mình bị Ân Bạch Hạc túm lấy quần áo lôi ra, không kịp cảm ơn, vội vàng bò dậy rồi chạy.
Bàn tay kia đột nhiên hẫng tay, không ngừng vung vẩy trong không khí.
Một nghĩa địa nông thôn, vậy mà phải chạy rất lâu.
Phía sau gò đất đã hoàn toàn tan ra, rất nhiều hài cốt đã bò dậy nửa người, liếc mắt nhìn qua, vô cùng kinh dị.
Vốn dĩ khu rừng như không thấy điểm cuối, đột nhiên lộ ra chút ánh sáng.
Tịch Lạc nói: "Ra rồi."
Cậu lại quay đầu nhìn một cái, phía đối diện nghĩa địa có thêm một bóng đen, hình như là một người.
Không đúng, ở đây không có ai béo như vậy.