Tịch Lạc hỏi: "Trong làng có người chết là bắt đầu từ sau khi A Phương chết?"
Đến nước này rồi, cũng không có gì phải giấu giếm, người đàn ông gật đầu: "Đúng, chính là bắt đầu từ lúc đó..."
Ác mộng của ngôi làng bắt đầu... Cứ vào mấy ngày này mỗi năm đều có người chết, ban đầu là những người đàn ông tham gia "Phách Hỉ", chết thảm khốc, toàn bộ đều bị những công cụ dùng để "Phách Hỉ" gϊếŧ chết.
Lúc đó bọn họ đã biết, chắc chắn là A Phương trở về báo thù.
Nhưng đợi đến khi những người đàn ông tham gia "Phách Hỉ" đều chết hết rồi, những người khác không tham gia cũng bắt đầu chết, năm này qua năm khác.
Cho đến năm nay trong làng có rất nhiều người ngoài đến.
Trưởng thôn nói với bọn họ, bọn họ vừa hay có thể thay thế người trong làng đi chết.
Không ai không sợ chết, đặc biệt là bị quỷ gϊếŧ chết, thi thể đều biến dạng, thế là người trong làng đều im lặng.
Chỉ cần đợi hôm nay qua đi, năm tiếp theo sẽ bình an vô sự.
Vương Lâm nghe xong vô cùng tức giận, không nghĩ ngợi gì đã đấm cho anh ta một quyền: "Láo toét! Các người là người thì chúng tôi không phải là người à?"
"Chỉ có các người sợ chết? Người khác không sợ chết?"
"Các người đã làm ra những chuyện táng tận lương tâm như vậy, thì nên trực tiếp đi chết đi, đỡ phải gây họa cho nhiều người như vậy!"
So với người trong làng, những người đến từ cùng thế giới với anh ta như Cao Minh, Đinh Nhất Phàm... bọn họ mới là người thật.
Vương Lâm dù không có đầu óc gì, cũng thấy bất bình thay cho bọn họ.
Khóe miệng người đàn ông bị đánh chảy máu, dùng tay lau đi, nhỏ giọng nói: "Đổi lại là cậu, cậu cũng sẽ làm như vậy thôi..."
"Tao khinh!" Vương Lâm mắng to.
Thấy sắp đánh nhau đến nơi rồi, Ân Bạch Hạc đột nhiên lên tiếng.
"Chồng của A Phương chết như thế nào?"
Câu hỏi này khiến vẻ mặt người đàn ông có chút mơ màng, sau đó thì nghĩ ra điều gì đó: "Thi thể... Thi thể anh ta cũng không thấy đâu."
"Không thấy đâu?" Tịch Lạc lặp lại.
"Lúc đầu chúng tôi cũng cho rằng A Phương chưa chết, nhưng sau đó xảy ra chuyện, chúng tôi đã làm tang sự cho A Phương. Vì không có thi thể, nên chỉ có thể đốt quần áo của cô ấy."
"Sau đó đột nhiên có một ngày, chồng của A Phương biến mất. Chúng tôi đã đến nhà anh ta xem qua, đồ đạc đều còn nguyên, giày cũng vẫn còn."
Quỷ dị như vậy, người trong làng tránh nhà anh ta như tránh tà.
Cho nên từ đó về sau, không ai dám vào căn nhà đó nữa, ngay cả những nhà hàng xóm xung quanh cũng đều xây nhà mới ở rìa làng.
Người đàn ông hét lớn: "Anh ta chắc chắn đã chết rồi!"
Nhiều năm như vậy không xuất hiện, không phải chết thì là trốn rồi, nhưng trốn mà không mang theo gì cả, khả năng quá nhỏ.
Tịch Lạc đoán: "Chồng của A Phương có lẽ đã bị A Phương gϊếŧ chết."
Cô ta không có lý gì mà tha cho chồng mình.
Chuyện "Phách Hỉ" này, bản thân nguyên nhân đến từ người chồng, cộng thêm việc người chồng lại không xuất hiện, dẫn đến việc cô ta liên tục bị đánh đến bỏ chạy.
Tịch Lạc nhớ rằng lúc ở nhà A Phương, đôi giày bên cạnh giường là dáng vẻ được đặt trước khi lên giường ngủ, chồng của A Phương không đi giày đã rời khỏi nhà.
Chuyện gì khiến anh ta vội vàng đến vậy, đến giày cũng không kịp đi.
Chỉ có một lý do, anh ta hoặc là nhìn thấy linh hồn của A Phương, ra ngoài rồi bị gϊếŧ. Hoặc là bị A Phương trực tiếp lôi ra gϊếŧ.
"Á..."
Tiếng hét của Từ Tiểu Viên đột nhiên đánh thức mọi người.
Cảnh tượng trước mắt có chút kinh hãi, Tiểu Thúy vốn yếu ớt không có sức lực lại đột nhiên dùng tay không bóp cổ Vương Lâm, âm trầm nhìn chằm chằm anh ta.
Mặt Vương Lâm đỏ bừng, mắt mở to, không giãy ra được.
Ân Bạch Hạc đứng gần hơn, trực tiếp đá một cước, Tiểu Thúy và Vương Lâm cùng ngã xuống đất, co giật mấy cái.
Nhìn thấy cảnh này mọi người đều kinh hồn bạt vía.
"Khụ khụ khụ!"
Trên cổ Vương Lâm để lại một vết rất rõ ràng, nếu chậm thêm một chút nữa, có lẽ anh ta đã bị bóp chết rồi.
"Từ lúc nãy cô ta đã không được bình thường rồi." Tịch Lạc nhíu mày: "Đột nhiên thay đổi lớn như vậy, chẳng lẽ là bị quỷ nhập rồi?"
Tiểu Thúy đã ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh.
Bọn họ đều nhanh chóng tránh xa cô ta.
Trước kia quỷ còn không xuất hiện trước mặt bọn họ, dù có đi theo bọn họ cũng không làm gì cả, bây giờ lại công khai muốn gϊếŧ người.
Từ Tiểu Viên sợ hãi đến phát run: "Phải làm sao... Chúng ta phải làm sao?"
Ân Bạch Hạc hỏi: "Lần cuối cùng các người nhìn thấy A Phương ở đâu?"
Người đàn ông bị Tiểu Thúy dọa cho sợ mất hồn, cho đến khi bị quát lên mới từ từ hoàn hồn: "Ở... Rừng cây, chúng tôi đuổi vào trong thì không thấy nữa."
Rõ ràng, A Phương lúc đó còn chưa chết.
"Sau khi bị đánh, cô ta đã bỏ chạy." Ân Bạch Hạc lần theo mạch suy nghĩ: "Bỏ chạy đến rừng cây, còn có thể đi đâu nữa, chỉ có một nơi..."
"Sau núi." Tịch Lạc nói.