Chương 2

Đoàn dân chạy nạn xuôi nam có hơn trăm người nhưng người đứng đầu lại là một ông lão ngoài năm mươi.

Ông ta bước xuống từ trên xe bò, nói với giọng thổ ngữ lơ lớ: “Chúng ta là người nước Sở, vì tránh chiến loạn mà tới đây. Còn các người vì sao lại rời bỏ quê nhà?”

Thủ lĩnh đám dân chạy nạn Đại Việt thở dài: “Thuế má hà khắc đè nặng khiến chúng ta cùng đường phải bỏ quê mà đi, lên phía bắc tìm đường sống.”

Ông lão kinh hãi: “Ngỡ rằng Đại Việt không có chiến sự, chúng ta có thể an cư nơi đây, không ngờ tình hình cũng nghiêm trọng đến thế.”

Trong đội ngũ dân chạy nạn lập tức vang lên tiếng xôn xao. Họ đã dắt díu thê tử băng qua hơn ngàn dặm đường để đến đây.

Tưởng rằng có thể sống yên ổn, không phải ngày nào cũng lo ra ngoài sẽ chết dưới đao kiếm. Ai ngờ nơi sắp tới lại là một địa ngục khác!

Ngay lúc ấy đã có người òa khóc.

Dọc đường, họ đã mất quá nhiều. Lương thực cạn sạch, tiền bạc tiêu hết, con cái cũng bán đi chẳng còn mấy đứa.

Cái khổ nào cũng từng nếm trải vậy mà chẳng thấy một tia hy vọng.

Bầu không khí tuyệt vọng lan khắp đoàn người.

Có lẽ do nỗi buồn u uất nghẹn trong lòng, ông lão quay sang nói với dân chạy nạn bên Đại Việt: “Các người đừng lên phía Bắc nữa, nay đất Sở khói lửa tràn lan, vùng Giang Hoài lại gặp hạn hán, khắp nơi đều bị quan trên vơ vét bóc lột, chẳng có chỗ nào yên ổn cả.”

Nhóm dân chạy nạn Đại Việt tin lời ông lão, bởi nếu thật sự có nơi nào an cư được thì đám dân chạy nạn nước Sở này cũng đâu đến nỗi phải xuôi nam.

“Vậy giờ biết làm sao đây?” Trong đội dân chạy nạn Đại Việt cũng bắt đầu có tiếng than nản chí.

Bấy giờ có người lên tiếng: “Chi bằng chúng ta ẩn náu trong khu rừng sâu này.”

Đại Việt vốn nhiều đồi núi.

Núi Điền Lĩnh này tuy hoang vu chẳng bóng người, nhưng cũng không phải chẳng có nơi cư ngụ.

Dựng lều trại sống ẩn giật trong thung lũng, dựa vào săn bắn hái lượm mà sống, còn có thể khai khẩn những sườn núi thoai thoải kia thành ruộng bậc thang.

Nơi này cách xa châu huyện, quan muốn thu thuế cũng chẳng mò đến được.

Lời ấy lập tức mang đến chút hy vọng cho đám dân đang tuyệt vọng.

Có người vẫn lo lắng hỏi: “Nhưng trong núi thường có nhiều khí độc.”

“Ở đất này thì nơi nào không có khí độc?”

Tổ tiên họ bao đời đều sống ở đất này, có mấy ai chưa từng trải qua nỗi khổ khi có dịch bệnh hay khí độc?