Một buổi sáng sớm đầu hạ.
Trên đỉnh núi mờ sương, một tòa nhà ba tầng lặng lẽ xuất hiện.
Hơi ẩm nóng hầm hập, kèm theo khí độc từ bốn phương tám hướng ùa tới khiến bầu không khí cũng trở nên u ám.
Bỗng nhiên, trong nhà lóe lên một chùm ánh sáng trắng, lập tức xua tan màn sương độc mịt mù quanh đó.
Sau cánh cửa kính trong suốt dần hiện ra một siêu thị nhỏ.
Chu Lê chống hai tay lên quầy thu ngân, rướn cổ ra ngoài quan sát.
Dù sương mù bao phủ khắp nơi, cô vẫn có thể phân biệt được đây là một vùng thảo nguyên.
Cô lẩm bẩm: “Trạm dừng đầu tiên của Hệ thống kinh doanh vạn giới lại là thảo nguyên sao?”
Vài tuần trước.
Hôm ấy Chu Lê đang dồn hết sức vào sự nghiệp thi công chức, thì nhận được điện thoại của mẹ mình là bà Chu Hảo gọi cô về quê để tiếp quản siêu thị trong làng.
Nói là siêu thị nhưng thực chất đó chỉ là một tiệm tạp hóa ở đầu thôn.
Cửa hàng nằm trong căn nhà tự xây rộng 180 mét vuông của gia đình cô, trong đó 60 mét vuông là kho dựng tạm trái phép bằng tấm lắp ghép.
Tầng một mở cửa hàng tạp hóa, tầng hai và ba là gia đình ở.
Chu Hảo giao siêu thị cho Chu Lê xong, liền lấy cớ muốn mở rộng quy mô siêu thị mà chạy đi nơi khác “khảo sát thị trường”.
Thế là Chu Lê mơ mơ màng màng tiếp nhận tiệm tạp hóa nhỏ.
Sau đó lại mơ mơ màng màng liên kết với Hệ thống kinh doanh Vạn giới, chính thức gia nhập vào hàng ngũ khai phá con đường kinh doanh đa thế giới.
Và hôm nay, cô mang theo siêu thị nhỏ của mình bắt đầu tới thế giới đầu tiên.
Thế giới đầu tiên cần khai thông con đường kinh doanh chính là thế giới cổ đại.
Nơi này có nền văn minh tương tự Hoa Hạ, chỉ khác ở tên triều đại và nhân vật lịch sử; còn về văn hóa, chính trị, thể chế, phong tục tập quán… thì hầu như đều giống hệt thời Ngũ Đại Thập Quốc.
Nói cách khác, thế giới hiện giờ đang trong thời loạn chiến liên miên, đời sống người dân khốn đốn.
Nhưng chuyện này chẳng liên quan mấy đến Chu Lê. Nhiệm vụ của cô chỉ là vận hành siêu thị nhỏ cho tốt, hoàn thành chỉ tiêu số lượng giao dịch của hệ thống là có thể quay trở về thế giới của mình.
***
Đại Việt, núi Kỵ Điền, ải Dương Sơn Quan.
Một đội dân chạy nạn xuôi nam tình cờ chạm mặt một đoàn dân chạy nạn ngược lên bắc.
Hai bên đều dừng bước nhìn nhau dò xét.
“Các người từ đâu tới?” Trong đám dân chạy nạn lên bắc, một nam nhân đi đầu giọng đặc sệt khẩu âm địa phương.