“Xong rồi, mình ảo giác mất rồi, lại còn thấy một khách sạn nữa chứ!”
Trong lòng Tiểu Vũ ngập tràn bi thương.
“Chắc em trúng cỏ ảo ảnh rồi phải không, anh Tần, anh có thấy khách sạn này không?”
Tần Mặc khó nhọc mở miệng: “Có thật đấy… đi vào!”
Tiểu Vũ sững người một thoáng, vội cõng Tần Mặc lao thẳng vào trong, lớn tiếng hô:
“Có ai không, có ai không vậy?”
Cố Niệm giật thót, cơn buồn ngủ bay biến sạch, cô ngồi bật dậy, ngáp một cái:
“Ê, ở đây này.”
Lần nữa nhìn thấy một người đầy máu, trong lòng cô cũng chẳng còn gợn sóng gì.
Ở tận thế mà mở khách sạn, đôi khi thật sự có cảm giác như đang mở bệnh viện vậy.
“Chào mừng đến khách sạn Khải Minh, các anh có cần giúp gì không?”
“Thật sự là khách sạn!” Ánh mắt Tiểu Vũ tràn đầy kinh ngạc.
Cố Niệm mỉm cười lễ phép.
Người đàn ông toàn thân đầy máu mở miệng:
“Tôi cần một nơi an toàn.”
Cố Niệm: “Không vấn đề, khách sạn của tôi rất an toàn.
Bây giờ còn lại hai phòng đơn thường, 201 và 203, qua đêm cần trả một viên tinh hạch cấp một.”
Tiểu Vũ nửa tin nửa ngờ: “Cô chắc ở đây an toàn thật chứ? Chúng tôi bị zombie đuổi đến tận đây.”
Thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Cố Niệm, Tần Mặc đặt tay ngăn cậu lại, ra hiệu nhìn ra ngoài.
Tiểu Vũ theo ánh mắt nhìn ra, đôi mắt tròn xoe dần mở lớn.
Ngoài cửa từ lúc nào đã mọc lên một gốc Huyết Diễm Đằng, đang thong thả “chơi đùa” với lũ zombie.
Hút máu, phun lửa, ném tinh hạch vào túi, cả một chuỗi động tác quen thuộc đến mức thuần thục.
Một con zombie xông tới, lập tức bị bắn ngược ra ngoài.
Chẳng trách trước cửa khách sạn sạch bong không một vết máu.
Tiểu Vũ lập tức câm miệng, ánh mắt nhìn Cố Niệm đã mang theo vài phần kính sợ.
Diện mạo của Cố Niệm, thoạt nhìn là mái tóc đen xõa vai, làn da trắng nõn, ngũ quan nhỏ nhắn tinh xảo.
Đặc biệt là đôi mắt to tròn trong veo vô tội, dù biểu cảm có lạnh lùng thì vẫn khiến người khác cảm thấy mềm mại dễ bắt nạt.
Ai mà ngờ được, lại là một kẻ “giả heo ăn hổ”.
“Đại... à không! Bà chủ, hai phòng đó chúng tôi lấy cả rồi!”
[Chúc mừng bạn, đã tiếp đón thành công hai vị khách, nhận được 2 tinh hạch cấp một! Thưởng 1000 điểm tích lũy!]
[Hiện tại phòng đã kín, có thể nâng cấp và mở thêm phòng mới! Thưởng 01 tủ lạnh hằng nhiệt vĩnh viễn!]
Một hơi mở khóa thêm sáu phòng, Cố Niệm chẳng thấy vui, chỉ khẽ thở dài.
Đại nghiệp dọn dẹp của cô… lại phải bắt đầu rồi.
Lục tung gian hàng, cô cắn răng tiêu tốn 3000 điểm, mua ba con robot quét dọn.
Còn những loại robot công nghệ cao khác thì chưa mở khóa, mà chắc giá cũng chẳng rẻ nổi.
Cô tự nhủ: “Từ từ thôi, không vội. Dù gì cũng chẳng cần chạy doanh số, chủ trương của mình chỉ là làm theo ý thích.”