Chương 13

Cửa phòng mở ra.

Phương Nguyệt đang nửa nằm trên giường, vui mừng reo lên:

“Ba! Ba gặp được chị Cố chưa? Oa! Có mì gói kìa!”

Phương Hữu Vi hoàn hồn, nở nụ cười nhẹ nhõm:

“Ba gặp rồi, tối nay chúng ta không cần đi nữa, cứ ở lại đây.”

“Cố tiểu thư thật sự là người tốt, chúng ta phải luôn ghi nhớ ơn nghĩa này, biết chưa?”

Phương Nguyệt gật đầu thật mạnh:

“Tất nhiên rồi! Ba, ngay từ lần đầu gặp chị Cố, con đã biết chị ấy khác với mọi người.”

Phương Hữu Vi vui vẻ xoa đầu con gái:

“Nguyệt Nguyệt, con xem tất cả đều đổi bằng điểm tín dụng đấy.”

“Điểm tín dụng là gì ạ? Có giống điểm tích lũy trong căn cứ không ạ?”

Phương Hữu Vi kiên nhẫn giải thích, rồi dùng ấm đun nước trong khách sạn nấu nước sôi.

Hai cha con cùng nhau ăn mì nóng hổi, trong lòng ngập tràn thỏa mãn.

Con gái ngủ thϊếp đi, Phương Hữu Vi mới đi tắm, đây là ngày thoải mái nhất kể từ sau tận thế.

Nước nóng được cung cấp vô hạn, nước ấm áp dễ chịu, không có mùi khó chịu, rửa sạch hết mệt mỏi trên người.

Quần áo ông cũng đã được giặt sạch.

Muốn dùng máy giặt công cộng chỉ cần 1 điểm tín dụng, vừa giặt khử trùng vừa sấy khô, mười phút là xong.

Tất cả đều quá đỗi thần kỳ.

Phương Hữu Vi quyết định, ngày mai sẽ không quay về căn cứ nữa.

Gϊếŧ vài con zombie gom đủ phí ở lại, chờ con gái khỏi hẳn rồi tính tiếp.

[Chúc mừng bạn đã nuôi dưỡng thành công *1 cỏ Viêm Dương!]

[Chúc mừng bạn đã nuôi dưỡng thành công *1 cây Huyết Diễm Đằng!]

Cố Niệm đổi hai chậu hoa từ hệ thống, dùng hai ống dung dịch thanh tẩy.

Sau khi tẩy đất xong, cô mới gieo được hai hạt giống.

Cỏ Viêm Dương nhanh chóng nhú lên một chồi đỏ, còn Huyết Diễm Đằng thì chưa có phản ứng, xem ra phải chờ thêm vài ngày.

Cố Niệm vừa gắp một miếng thịt kho tàu, má phồng lên vừa nhai vừa nghĩ.

Suất cơm 100 điểm quả nhiên đáng giá, hương sắc vị đều đủ cả.

Đột nhiên, ngoài cửa vang lên tiếng động. Ngay sau đó, là tiếng kêu chói tai the thé:

“Gϊếŧ chó rồi! Cứu mạng với!”

“Cứu mạng! Cứu mạng! Chó chết rồi!”

Miếng thịt trong miệng Cố Niệm còn chưa kịp nuốt, một bóng xanh đỏ sặc sỡ lướt ngang trước mắt.

Âm thanh thảm thiết như vòng âm thanh 3D lập thể, đâm thẳng vào màng nhĩ cô.

Cánh vỗ phành phạch, cuối cùng Cố Niệm cũng nhìn rõ: đó là một con vẹt đuôi dài màu xanh lục.

“Gϊếŧ chó rồi! Gϊếŧ chó rồi! Cứu mạng!”

“Cứu mạng…”

“Dừng lại!”

Cố Niệm đặt đũa xuống “cạch” một tiếng, đau đầu day ấn đường.