Văn án: Dân công sở Du Lê, một giây trước khi bị xe tông bay, vẫn còn đang thầm ghen tị với cô bạn của mình: "Ước gì mình không phải đi làm thuê nữa, cũng muốn tự mở một cửa tiệm làm bà chủ!" Khi mở m …
Văn án:
Dân công sở Du Lê, một giây trước khi bị xe tông bay, vẫn còn đang thầm ghen tị với cô bạn của mình: "Ước gì mình không phải đi làm thuê nữa, cũng muốn tự mở một cửa tiệm làm bà chủ!"
Khi mở mắt lần nữa, cô đã ràng buộc với một hệ thống kinh doanh, còn được tặng kèm một tiệm bánh ngọt.
Tin tốt: Giấc mơ trở thành bà chủ đã thành hiện thực.
Tin xấu: Nơi đây lại là thời mạt thế đói kém, đến ăn no cũng là một điều xa xỉ!
Ban ngày nóng như thiêu, đêm về lạnh thấu xương. Ma vật hoành hành, gieo rắc chết chóc. Ở những khu ô nhiễm nặng, chỉ một giọt mưa cũng đủ ăn mòn da thịt thành mụn nước.
Tài nguyên cạn kiệt, trật tự xã hội sụp đổ. Vì một miếng bánh ngô nguội lạnh, cứng ngắc, những người hàng xóm mới giây trước còn cười nói vui vẻ, giây sau đã có thể đánh nhau đến vỡ đầu chảy máu. Bị gán cho thân phận hạ dân từ lúc mới lọt lòng, họ phải vật lộn sinh tồn trong những kẽ hở của xã hội, phận người trôi nổi tựa cỏ rác.
Cho đến một ngày, có người vô tình đi lạc vào vùng ô nhiễm nặng.
Ngay khoảnh khắc cận kề cái chết, một ánh đèn vàng ấm áp bỗng bừng sáng, soi rõ một tiệm bánh ngọt nằm giữa vùng đất hoang tàn, đổ nát.
Bà chủ tiệm dường như sở hữu một năng lực dị thường nào đó.
Tại nơi đây, không khí lại thoang thoảng hương thơm, nước trong vắt không màu không vị, và đồ ăn thì có đủ mọi hương vị tuyệt vời. Bất kể sang hèn, ai cũng có quyền được ăn no. Hơn thế nữa, những người phụ nữ vốn mang thân phận hạ dân cũng được học chữ, đọc sách và tiếp thu vô số kỹ năng mới.
Người thường và cả dị năng giả từ khắp nơi nghe danh tìm đến.
Giới cầm quyền thượng dân cũng phái gián điệp đến điều tra, nhưng tin tức báo về chỉ là: "Một đám đàn bà và lũ người máy tụ tập với nhau mà thôi."
Thế nhưng sau này, tiệm bánh nhỏ bé ấy đã phát triển thành một con phố, rồi một tòa thành...
Và rồi, lịch sử đã ghi lại năm ấy, khi ách thống trị kéo dài hàng thập kỷ sụp đổ, một thành phố mang tên Kim Lê đã mọc lên từ lòng đất. Kể từ đó, mọi người đều bình đẳng, và phụ nữ đã giành lại được quyền làm chủ vốn thuộc về họ.
---
Lưu ý nhỏ từ tác giả:
Nữ chính của chúng ta chỉ là một người bình thường thực thụ, xin đừng đặt kỳ vọng quá cao. Sự trưởng thành và năng lực của cô ấy sẽ được bồi đắp dần dần theo thời gian.
Đây là một câu chuyện nhẹ nhàng với tiết tấu tương đối chậm rãi.
Giai đoạn sau của truyện có thể sẽ tập trung hơn vào các hình tượng nhân vật nữ (một thử nghiệm nhỏ), nhưng truyện vẫn có các nhân vật nam (cả người tốt và tuyến nhân vật đối trọng), và có tuyến tình cảm (không chỉ giới hạn ở tình yêu nam nữ của riêng nữ chính).
Cảm ơn các bạn đã dành thời gian quý báu để đọc truyện của mình. Đây là lần đầu mình viết thể loại này nên sẽ cố gắng hết sức. Với các chương trả phí, mình khuyến khích mọi người đọc thử từng chương để xem có hợp gu không, bởi tiền bạc cũng khó kiếm. Nếu cảm thấy không hợp, bạn có thể kịp thời dừng lại. Nếu bạn không muốn đọc tiếp, cũng không cần phải thông báo riêng đâu ạ (xin cảm ơn).
---
Tóm tắt một câu: Thế giới này là của họ.
Thông điệp: Hãy luôn yêu thương bản thân và sống một cuộc đời trọn vẹn.
Chương 30.2 cảm giác như thiếu ạ. Đọc k liền mạch ạ