Lần này Hách Nhạc mừng "đại thọ" tuổi 27, nghe tin Nhiễm Bộ Nguyệt vừa vặn về nước nên nhiệt tình mời bằng được. Ban đầu vì thời gian quá gấp rút, Nhiễm Bộ Nguyệt định từ chối, nhưng Hách Nhạc đã "oai oái" ngăn lại:
"Đi mà, tôi bảo đảm cậu không chịu thiệt đâu! Cậu vừa về nước, thiếu nhất là gì? Khách hàng, đường lối và tiền! Ở đây tôi chẳng thiếu gì ngoài tiền cả! Mấy lão đại gia thừa tiền lắm của đang muốn đặt hàng sản phẩm mới đấy, Nhiễm đại sư, cậu không định tới chọn món sao?"
Nghe cứ như đang rao bán hàng giảm giá trên livestream vậy. Nói đến nước này, Nhiễm Bộ Nguyệt cũng chẳng nỡ từ chối. Huống hồ, trong danh sách ưu tiên của anh, sự nghiệp luôn chễm chệ ở vị trí số một.
"Khụ khụ, sếp ơi, để tôi đọc truyện cho sếp nghe nhé." Điền Tiểu Triết lên tiếng.
Nhiễm Bộ Nguyệt thoát khỏi dòng suy nghĩ, liếc nhìn cậu đầy nghi hoặc.
Điền Tiểu Triết tùy tay rút một cuốn tạp chí từ kệ: "Sếp cứ nhắm mắt nghe thôi, phân tán chú ý thì sẽ bớt say, nghe một hồi là ngủ quên ngay ấy mà."
Nhiễm Bộ Nguyệt: "..."
"Ồ, là tờ
Tài chính Toàn cầu, số mới nhất này. Để xem có câu chuyện truyền cảm hứng nào giúp dễ ngủ không..."
Đã quá quen với việc sếp "đã xem nhưng không trả lời", Tiểu Triết tự mình lật mục lục: "Úi chà! Sếp ơi, đây là số tạp chí phỏng vấn sếp đợt trước này!"
Vừa nghe tên tạp chí, Nhiễm Bộ Nguyệt đã biết chắc mình có mặt trong đó, anh chỉ khẽ "ừ" một tiếng lãnh đạm. Bài phỏng vấn được thực hiện từ vài tháng trước, khi anh chưa từ chức. Sau khi phát hành, tòa soạn có gửi bản thảo mẫu đến rất trang trọng, nhưng anh còn chẳng buồn bóc phong bì mà cất thẳng vào kho. Chẳng có gì đáng xem, cũng chẳng mấy ý nghĩa.
Điền Tiểu Triết ngược lại rất hào hứng, cậu đọc lướt qua cả bài rồi tấm tắc khen ngợi từ tận đáy lòng: "Sếp ơi, ảnh này chụp sếp đẹp trai dã man! Câu này sếp nói nghe triết lý cực kỳ! Trời ạ, sao trên đời lại có tư duy thiết kế tinh tế thế này chứ, sếp đúng là thiên tài...!"
Nhiễm Bộ Nguyệt lặng lẽ ngồi dậy, với tay lấy túi nôn.
Tiểu Triết hốt hoảng: "Sếp lại muốn nôn à?"
Nhiễm Bộ Nguyệt mệt mỏi nhắm mắt: "Nghe cậu nịnh mà tôi thấy buồn nôn."
"Ha ha ha!" Điền Tiểu Triết cười khoái chí: "Sếp ơi, sếp giỏi thật mà, cứ chấp nhận số phận là mình quá xuất sắc đi."
Thấy sắc mặt Nhiễm Bộ Nguyệt bắt đầu tối sầm lại, Điền Tiểu Triết vội vàng "phanh" kịp lúc: "Thôi được rồi, tôi không đọc bài về sếp nữa, đọc về người khác vậy. Để xem mục lục nào... À, đây, nhân vật trang bìa số này đi! Chà, tiêu đề viết còn kêu hơn cả bài của sếp: "
Đế chế thương mại chục tỷ được gây dựng thế nào – Người kế vị trẻ tuổi nhất của tập đoàn Nghiên Xuyên."
Gương mặt Nhiễm Bộ Nguyệt vẫn không đổi sắc, nhưng trái tim anh đột ngột tăng tốc, đập thình thịch vào l*иg ngực.
"—Thư Chẩm Sơn."