Chương 3

Nhiễm Bộ Nguyệt đến tư thế ngồi cũng không đổi, chẳng buồn ngẩng đầu: "Không đói."

Tiểu Triết thở dài thườn thượt. Đây chính là tật xấu khó bỏ của sếp: lười ăn. Với một tâm hồn ăn uống như Tiểu Triết, cậu không thể hiểu nổi sao trên đời lại có người thờ ơ với mỹ thực đến vậy.

Yêu cầu của Nhiễm Bộ Nguyệt đối với đồ ăn thấp đến mức đáng phẫn nộ. Anh thường ngồi lì bên bàn làm việc, nhai vài mẩu lá xanh coi như xong bữa. Lúc đầu, Tiểu Triết tưởng do anh bận quá, nhưng sau này mới thấy kể cả lúc đi nghỉ dưỡng, anh vẫn chẳng mấy hứng thú với cao lương mỹ vị. Gương mặt anh lúc ăn lúc nào cũng nhàn nhạt, chẳng thấy chút hạnh phúc nào của sự tận hưởng.

Đấy, lại thế rồi. Cái vẻ mặt bình thản đến lười biếng.

Tiểu Triết nhìn anh chậm rãi nhai salad, cánh môi như chẳng buồn mở rộng, cứ nhỏ nhẹ từng chút một như mấy loài động vật ăn cỏ chậm chạp. Hèn chi mà Nhiễm tổng gầy thế, quần áo mặc trên người cứ lùng bùng, trống trải.

Cậu không khỏi mủi lòng nghĩ bụng: Nếu bố mẹ anh mà thấy con trai mình bôn ba nước ngoài rồi gầy rộc đi thế này, chắc lòng đau như cắt mất thôi.

"Cậu nhìn tôi cái kiểu gì đấy?" Nhiễm Bộ Nguyệt không chịu nổi ánh mắt đó.

Tiểu Triết cầm khăn giấy lau nước mắt: "Con ơi, mẹ đau lòng cho con quá!"

Nhiễm Bộ Nguyệt: "..."

Thế nhưng, chuyện khiến Điền Tiểu Triết còn đau lòng hơn vẫn còn ở phía sau.

Vài giờ sau, máy bay rơi vào vùng nhiễu động. Ánh sáng trong khoang tối dần, không khí trở nên ngột ngạt khi phi cơ xóc nảy liên hồi. Điền Tiểu Triết coi như đang chơi tàu lượn siêu tốc, còn đùa: "Mỗi lần thế này là tôi lại muốn viết di chúc..."

Chưa nói dứt câu, giọng cậu đã biến đổi: "Lão đại, cậu sao thế? Sao lại nôn rồi? Say máy bay à?"

Nhiễm Bộ Nguyệt gập người, những ngón tay siết chặt che miệng đến trắng bệch, mái tóc dài che khuất nửa khuôn mặt.

"Oẹ..."

Anh nôn khan, dạ dày trống rỗng chẳng có gì để trào ra ngoài.

"Sao cậu không nói sớm? Giờ tôi mới biết cậu say máy bay đấy." Điền Tiểu Triết cuống cuồng đầy hối hận: "Biết thế tôi đã chuẩn bị sẵn thuốc cho cậu rồi."

"Uống thuốc cũng chẳng ăn thua đâu." Nhiễm Bộ Nguyệt uể oải buông từng chữ: "Bệnh nan y rồi."

"Ơ, hồi trước sếp đi máy bay có bao giờ say thế này đâu?"

"Bay ngắn thì không sao, bay đường dài thì... hên xui."

Điền Tiểu Triết gật gù ra chiều đã hiểu, thầm ghi chú vào lòng. Nhiễm Bộ Nguyệt luôn như vậy, thi thoảng lại "lòi" ra một vài tật xấu hay thói quen nhỏ nhặt, giống như một con tiểu quái thú đột nhiên mọc thêm cái sừng nhỏ trên đầu vậy. Suốt hơn ba năm bên cạnh, Tiểu Triết vẫn chưa tài nào nắm bắt hết được tính nết của sếp mình. Có lẽ, những thiên tài nghệ thuật đều là những ẩn số khó giải như thế.