Ngay từ thời đại học, Nhiễm Bộ Nguyệt đã sở hữu bộ sưu tập tác phẩm đồ sộ và hàng loạt giải thưởng lớn nhỏ. Chưa kịp tốt nghiệp, thư mời làm việc đã gửi đến chất đống. Năm 22 tuổi, anh tốt nghiệp ngành Công trình tại đại học M và đầu quân cho một công ty tư vấn thiết kế hàng đầu tại Thung lũng Silicon.
Hai năm sau, anh được một tập đoàn quốc tế săn đón với mức lương cao ngất ngưởng để phụ trách phát triển một dòng sản phẩm hoàn toàn mới. Nhiệm vụ vốn được giao trong hai năm, nhưng chẳng hiểu bằng cách nào, anh đã dẫn dắt đội ngũ hoàn thành mọi khâu từ ý tưởng đến sản xuất chỉ trong vòng một năm. Sản phẩm ra mắt sớm hơn đối thủ, tạo nên tiếng vang ngoài mong đợi. Những thiết kế của "Ran" (tên tiếng Anh của anh) càn quét các giải thưởng lớn và trở thành hình mẫu kinh điển bị các thương hiệu khác học tập theo.
Kể từ đó, đúng như ý nghĩa cái tên tiếng Trung của mình, Nhiễm Bộ Nguyệt như vầng trăng mới nổi, trở thành nhà thiết kế công nghiệp trẻ tuổi đầy triển vọng.
Thế nhưng, ngay khi mọi người tin rằng anh sẽ tiếp tục tỏa sáng tại Mỹ, anh lại đưa ra một quyết định gây sốc: Từ chức.
Anh từ bỏ mức lương triệu đô, từ bỏ cổ phần và phúc lợi mà bao người mơ ước, từ bỏ tất cả những gì đã gây dựng suốt những năm bôn ba xứ người để về nước mở studio riêng. Rất nhiều người khuyên anh nên cân nhắc, công ty cũng ra sức giữ chân. Dù sao anh đang trên đà thăng tiến, căn cơ chưa thật sự vững chắc, chi bằng dựa vào cái bóng của tập đoàn lớn để làm thêm vài tác phẩm để đời rồi mới ra riêng.
Tiếc thay, Nhiễm Bộ Nguyệt không phải kiểu người biết nghe lời. Anh khăng khăng làm theo ý mình.
Có kẻ hỏi anh tại sao lại đưa ra lựa chọn ngu xuẩn đó, anh chỉ ôn tồn hỏi ngược lại: "Thế dưới mũi anh sao lại mọc thêm cái miệng thừa thãi để nói nhảm thế?"
Lại có người tiếc nuối lắc đầu bảo Ran mới 26 tuổi, vẫn còn trẻ con, khí thịnh nên sớm muộn gì cũng hối hận. Điền Tiểu Triết thực ra cũng chẳng hiểu sếp mình nghĩ gì, cậu cũng chẳng buồn nghiên cứu cấu tạo não bộ của thiên tài làm chi. Thôi thì anh Nhiễm muốn về nước, cậu cứ mặt dày lẽo đẽo đi theo là được.
"Chào mừng quý khách, hai vị muốn dùng gì ạ?" Tiếp viên hàng không lịch sự đưa thực đơn.
Điền Tiểu Triết đã đói cồn cào, không ngần ngại gọi đủ món. Đến lượt Nhiễm Bộ Nguyệt, anh trả lại thực đơn, chỉ yêu cầu một phần salad rau củ.
"Cậu ăn ít thế thôi á?" Tiểu Triết hạ giọng kinh ngạc: "Lão đại! Đây là khoang hạng nhất đấy, không tận dụng dịch vụ thì phí tiền mình bỏ ra lắm!"