Chương 1

Mùa đông ở Los Angeles thường rực rỡ ánh nắng, nhưng hôm nay trời lại đổ cơn mưa nhỏ, mây xám giăng kín lối.

Làm thủ tục, chạy đà, rồi cất cánh.

Chiếc phi cơ vυ"t lên, xuyên qua tầng mây u ám để tiến vào biển mây xanh thẳm phía trên. Nó chở theo Nhiễm Bộ Nguyệt rời khỏi nơi đất khách quê người mà anh đã gắn bó suốt tám năm ròng.

"Ở đây có nhiều phim mới lắm này, cậu định xem gì không?" Điền Tiểu Triết ngó nghiêng sang ghế bên cạnh, rồi kinh ngạc thốt lên: "Sao cậu vẫn còn làm việc thế này!"

Người bị gọi không mảy may phản ứng, vẫn cúi đầu vẽ vẽ viết viết trên máy tính bảng. Mái tóc dài rủ xuống, chỉ để lộ đường cằm thanh mảnh, lạnh lùng.

Điền Tiểu Triết vốn đã quá quen với việc bị phớt lờ. Cậu chồm người sang gõ gõ vào tay anh, cao giọng hơn: "Sếp ơi, nghỉ ngơi một chút đi!"

"..."

Lúc này người kia mới quay đầu lại, để lộ gương mặt gầy gò, tái nhợt. Đó là một thanh niên phương Đông có vẻ đẹp khiến người ta vừa nhìn đã khó quên—ngũ quan tinh xảo đến mức sững sờ, nhưng lại toát ra vẻ lãnh đạm, chán đời. Đôi mắt anh hiện lên chút thiếu kiên nhẫn, tựa như một con rắn vừa bị kẻ khác quấy rầy bữa ăn.

Điền Tiểu Triết đau lòng thay: "Lão đại à, cậu từ chức rồi, không còn là thân trâu ngựa cho tư bản nữa, sao cứ phải tự đeo gông vào cổ mình làm gì?"

"?"

Nhiễm Bộ Nguyệt lười biếng vén lọn tóc dài ra sau tai, để lộ một bên tai vẫn còn đeo tai nghe.

Điền Tiểu Triết: "..."

"Cậu vừa nói gì cơ?"

Nhiễm Bộ Nguyệt khẽ nghiêng cằm, mắt vẫn dán chặt vào màn hình, giọng điệu hờ hững như có như không. Hóa ra nãy giờ nói bao nhiêu, anh chẳng lọt tai lấy một chữ.

Điền Tiểu Triết tức mình mắng: "Đúng là đàn gảy tai trâu!"

Mắng thì mắng thế thôi, chứ từ ngày làm trợ lý cho Nhiễm Bộ Nguyệt ba năm trước, cậu đã quen với việc "đàn cho trâu nghe" thế này rồi. Ban đầu, Tiểu Triết phát hoảng trước cái kiểu làm việc bán mạng của anh, chỉ sợ có ngày anh đột tử ngay tại văn phòng. Cậu đã khổ sở khuyên can không biết bao nhiêu lần nhưng đều vô dụng trước vị sếp "cuồng phong" này.

Dần dà, Tiểu Triết bỏ cuộc. Việc duy nhất cậu có thể làm là những lúc tăng ca đến rạng sáng, nhân lúc Nhiễm tổng không chú ý mà lén pha thêm sữa vào ly cà phê nóng hổi của anh. Cậu vừa bất lực vừa cảm thán: cái kiểu người chỉ biết có sự nghiệp thế này, làm gì mà chẳng thành công.

Huống chi Nhiễm Bộ Nguyệt không chỉ liều mạng, anh còn cực kỳ thông minh. Những thứ anh làm ra đều mang đầy linh tính, thuộc kiểu người được "ông trời ưu ái rót cơm vào tận miệng".