Sau câu nói, hai mẹ con đều gục mặt xuống tiếp tục hoàn thành công việc, chẳng ai biết cảm xúc của họ bây giờ là gì.
Nơi này tuy không có tà khí xâm nhập nhưng lâu lâu vẫn có một ít quỷ vật đảo qua đây. Nhưng nhờ có những thứ mùi hôi thối kia áp chế bớt đi mùi cơ thể, nên hai mẹ con bọn họ vẫn có thể bình an trốn thoát tai kiếp. Mất gần nửa giờ để hai người vắt đầy một giỏ rêu xanh, lại dắt tay nhau theo đường cũ, muốn trở về nhà.
Đến một đoạn bãi đá, cô gái nhỏ nhìn ra mảnh sông mênh mông phía trước, ánh mắt trong vắt kia hết nhìn đông lại nhìn tây, nhìn ngắm đủ mọi thứ trên đời. Đúng lúc này, nhóc tì vội “a” lên một tiếng, đưa tay chỉ sang phía mặt sông gần đó, rồi lại nhìn sang mẹ mình nghi ngờ hỏi.
- A… Mẹ, ở kia có người kìa mẹ!
Nghe con nói, người mẹ trẻ cũng theo đó nhìn sang, xoa đầu con mình sau đó thở dài một tiếng, chẳng biết là nói với con bé hay tự nói với bản thân mình.
- Thế đạo xoay vần, mạng người như cỏ rác, có lẽ hắn ta vì đói mà chết. u cũng là giải thoát kiếp khổ!
Nhóc tì chẳng hiểu mẹ mình đang nói gì, bất ngờ buông tay nàng ta ra, chạy một mạch đến cái xác nằm bất động kia. Khuôn mặt nó không có chút nào sợ hãi, bởi cảnh này đã quá quen thuộc với hai mẹ con bọn họ kể từ lúc nó hiểu chuyện cho đến tận bây giờ.
Thấy con gái mình không sợ hãi còn chạy đến cái xác kia, sợ nó dính phải ô uế nên người mẹ trẻ vội chạy theo muốn giữ nó lại. Nhưng trẻ con luôn dồi dào năng lượng, vừa thoát khỏi tay mẹ nó đã chạy ra xa đến vài mét.
- Này Bánh Bao, không được động vào người chết.
Người mẹ có chút lo lắng, nóng giận nghiêm giọng nói lớn. Còn nhóc Bánh Bao lúc này đã dừng lại trước cái xác kia, sau đó vội quay ngược ra sau mà nôn thốc nôn tháo. Mẹ nó chạy đến, thấy cảnh tượng trước mặt cũng không nhìn được mà che miệng lại để ngăn chặn cơn trào ngược từ dạ dày.
Trên lưng xác chết kia, một vết thương lớn dài hoằm, bị ngâm nước khiến nó sình ươn trắng toát như miếng thịt heo bị bỏ ba ngày dưới sông. Xung quanh vết thương lớn kia còn chằng chịt những vết thương nhỏ khác, trên bắp đùi, bắp tay, trên đầu… trên toàn cơ thể cái xác này đều là vết thương chằng chịt.
- Người này ghê quá mẹ. Còn gớm hơn chú Lai bị yêu quái ăn thịt nữa…
Bánh Bao sau khi nôn hết ít nước sông vừa uống ra, miệng vẫn còn chua lè thều thào nói. Mẹ nó nghe thấy lời này, chỉ lắc đầu không biết đáp thế nào. Thời đại thối nát khiến tâm hồn một đứa trẻ cũng không thể ngây thơ như bình thường được.
Vừa định dắt tay Bánh Bao rời đi, con bé đã kéo tay mẹ nó lại, bộ dạng có chút thấp thỏm ậm ờ nói.
- Mẹ… hay là mình kéo người kia lên bờ đi, nằm ở dưới sông chắc xuống dưới kia sẽ lạnh lắm!
Nghe nhóc nói, mẹ nó hơi sượng người. Nàng ta cũng có lòng nhưng tâm còn chút kháng cự. Đối với nàng, chuyện gì tránh được cứ tránh, thời đại phi thường mọi chuyện không thể làm theo cảm tính được.
- Cái này… được rồi, để mẹ tìm cành cây, chúng ta không nên chạm tay vào những thứ này.
Dứt lời, nàng dẫn theo Bánh Bao đến mảnh rừng nhỏ gần sông, nhặt một cành cây lớn. Tuy là thân nữ ốm yếu nhưng cuộc sống cơ cực khiến sức mạnh của nàng ta cũng khá cao so với người bình thường.
Hì hục cả nửa giờ, hai mẹ con mới kéo được cái xác chằng chịt vết thương kia lên bãi đá. Bánh Bao còn cẩn thận hái một ít lá phủ lên trên cái xác kia, liên tục quỳ lạy vài lần, cái miệng nhỏ còn không quên lẩm nhẩm khấn.
- Chú người lạ, chúc chú lên đường bình an, mong chú phù hộ cho cả nhà Bánh Bao có thật nhiều đồ ăn ngon, Bánh Bao muốn ăn cá nướng. À… chú nhớ phù hộ cho mọi người ở làng Nghĩa Bình chúng cháu không bị quỷ dữ ăn thịt nữa.
Ở bên cạnh, mẹ nhóc cũng cúi người kính cẩn tiễn đưa người đã khuất sau đó mới nắm tay Bánh Bao nhanh chóng rời đi trở về nhà.
- Khục, khục, ọe ọe…
Vừa đi được vài bước, cả hai đã giật mình khựng người lại. Nhóc tì ngây thơ quay ngoắt người 180 độ. Đôi mắt nai mở to, bộ dạng gặp được chuyện không thể tin được, chớp mắt vài lần mới thỏ thẻ nói.
- Mẹ… cái kia, chú kia là thây ma sống lại hả mẹ?
Người phụ nữ tuy có sợ hãi, nhưng sống ở thế giới ma quỷ hoành hành, nên cái gan của nàng cũng theo thời gian mà lớn dần. Không có lập tức xoay người bỏ chạy, một tay nàng ta cầm tay của Bánh Bao, kéo nhóc tì ra phía sau lưng mình. Chiếc giỏ tre được nàng nhẹ nhàng đặt xuống đất, tay còn lại cầm lấy một viên đá cuội vừng lòng bàn tay.
- “Vυ"t…”
Không chút do dự, nàng ném mạnh viên đá chuẩn trúng bắp chân của cái xác kia, tiếng va chạm kèm theo tiếng rêи ɾỉ khẽ cùng lúc vang lên khiến nàng thở ra một hơi trong lòng, trên mặt không giấu nổi nỗi kinh ngạc nghĩ thầm.
- Đây… hẳn là người kia còn sống. Bị thương như vậy lại còn sống? Hắn có phải là con người không?
Tiếng ho sặc sụa, kèm theo tiếng thở gấp càng lúc càng lớn kéo nàng ra khỏi cái suy nghĩ của mình. Bộ dáng có chút e dè, người mẹ trẻ nhỏ giọng nói với con gái mình.
- Bao ngoan đứng đây chờ mẹ chút, để mẹ đến xem chú kia thế nào.
Nhóc tì khuôn mặt vẫn còn hơi sợ hãi, ngoan ngoãn gật đầu đứng bất động nhìn mẹ mình chậm rãi đi về “cái xác biết ho” kia.
Trong ánh mắt mơ màng, Lê Minh cảm thấy tâm trí mình như đang rơi vào bóng đêm vô tận, những ánh kiếm không ngừng lóe lên, chém toàn thân cậu thành một cái xác rách tả tơi. Từng tất da, tất thịt của Y đều cảm nhận được cái nỗi đau bị chậm rãi cắt xẻ ra từng nhát. Bất chợt, Lê Minh nhìn thấy thân hình mơ hồ của ai đó đang đưa tay trước mặt mình, người kia như đang muốn nói gì đó.
- Cứu…
Cố hết sức bình sinh, Lê Minh trút ra được một chữ, sau đó ánh mắt dần khép lại, tâm trí lần nữa rơi vào hắc ám vĩnh hằng. Khi Y lần nữa ngất đi, năng lượng ý thức của đám tà ma do Khống Tâm chú hút vào đã bị Lê Minh phong ấn lại kia ồ ạt tuôn ra. Từng chút suy nghĩ điên cuồng dần dần thẩm thấu vào sâu trong linh hồn của cậu. Không có Văn Thù chú áp chế, “bọn chúng” như cá gặp nước, chỉ qua vài hơi thở đã hoàn toàn biến mất.
Ở bên ngoài, người mẹ trẻ vừa đến nơi đã thấy cái xác người đàn ông kia mở mắt ra. Sau một thoáng giật mình, nàng ta biết đây đúng là “người” mà lại là người còn sống. Nên vội đưa tay huơ huơ trước mặt hắn, bộ dáng vô cùng lo lắng hỏi.
- Này anh ơi, anh còn ổn không? Đừng ngủ, cố gắng đừng ngủ. Này, này, anh nghe tôi, cố mở mắt ra.
Mặc cho tiếng kêu la đến khàn cổ họng của nàng, người kia vẫn từ từ khép mắt lại. Chậm rãi đưa tay kiểm tra hơi thở, nàng thở ra một hơi vỗ vỗ ngực.
- Hắn còn sống, tuy yếu nhưng vẫn còn thở.
Dứt lời, nàng xắn tay áo lên cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể dựng người Lê Minh ngồi dậy, lại chạy tới trước mặt cậu sau đó ngồi khụy xuống, hướng tới Bánh Bao đứng từ xa một bộ gấp gáp nói lớn.
- Bao, nhanh giúp mẹ.
- Vâng mẹ.
Nhóc tì cái chân thoăn thoắt chạy một mạch đến, có chút lóng nga lóng ngóng không biết làm gì tiếp theo.
- Con đưa tay chú khoác qua vai mẹ…
- Tay này hả mẹ?
- Ừ đúng rồi… Tay kia nữa.
- Chú ấy còn sống hả mẹ?
Người mẹ hơi nhăn mặt vì sức nặng của người đàn ông này, nhưng nghe con mình hỏi, khuôn mặt gầy hóp của nàng vẫn nặn ra một nụ cười đáp lại.
- Đúng rồi con, chú vẫn sống, chắc nhờ Bánh Bao gọi nên chú mới tỉnh đó.
- Ôi trời! Người chú ấy bị đánh tơi tả thế kia mà vẫn sống? Chú ấy là yêu quái hả mẹ?
- Đừng nói linh tinh, nhanh theo mẹ đưa chú ấy về nhà.
Tiếng nói của hai mẹ con ngày càng nhỏ dần, sau đó hoàn toàn khuất sau những tàn cây rậm rạp, trả lại nơi này một mảnh tĩnh lặng tiêu điều.
***Lời Tác: Cầu đánh giá, cầu bình luận, cầu đề cử, cầu chê bai. Tất cả đều là động lực để tác chăm ra chương hơn.***