"Sư huynh, nhiều linh dược quá, chúng ta mau thu thập nó..."-Thanh Anh hào hứng nói.
"Được, cùng thu thập đi..."
Dù chỉ là phía bên ngoài của Man Sâm Lâm Hải nhưng tài nguyên cũng vô cùng quý giá, ít nhất là đối với cấp bậc của cả 3 thì rất là quý giá. Nhưng cả 3 còn chưa kịp động tay vào 1 gốc linh dược nào thì động tĩnh từ phía trên truyền xuống, là 1 đám Thứ Hoả Hầu nhảy từ trên cây xuống, vị chi có khoảng hơn 30 đầu. Chúng tỏ ra vô cùng tức giận vì có sinh vật lạ mặt xâm nhập vào lãnh thổ của mình.
“Chít—!”
"Sư huynh, bọn chúng nhiều nhất cũng chỉ đạt tới Phàm Thai viên mãn giống sư muội, sẽ không quá khó khăn, đây là cơ hội cho chúng ta luyện tập...!"
Nói xong Trần Ngọc Phong tiên phong xông lên trước tiên, Cơ Thiên Khôi cũng không do dự vào đuổi theo, Thanh Anh cũng là như thế, cô nàng chỉ hơi chậm 1 chút nhưng cuối cùng vẫn đuổi theo, dù sao thì nàng ta cũng không thể thua 1 Phàm Thai sơ cảnh được.
Bầy Thứ Hỏa Hầu, thân hình như trẻ nhỏ, da lông đỏ lửa, tay tụ hỏa cầu như bản năng, từng quả cháy rực như than hồng ném tới như vũ bão.
Ầm! Ầm! Ầm!
Cả 3 người đều có chút luống cuống, nhất là Tô Khôi Hàn, dù sao hắn cũng chỉ mới bước vào con đường tu luyện không bao lâu, phản ứng không thể nào bằng 2 người được.
Đám Thứ Hoả Hầu này dường như còn biết hợp sức đánh nhau, hỏa cầu nổ tung trên mặt đất, bụi đất và lá mục bốc lên cuồn cuộn. Trần Ngọc Phong xoay người tránh né, kiếm ảnh lóe lên, một con yêu hầu trúng kiếm, máu tươi bắn tung tóe nhưng không chí mạng — “Thân thể chúng rất dẻo, kiếm khí khó xuyên sâu...”-Cơ Thiên Khôi lên tiếng.
Tuy rằng cái đám này ày không mạnh bằng Trần Ngọc Phong, nhưng chúng lại biết kết hợp lại, khiến cho 1 Linh Tâm cảnh như hắn cũng bắt đầu luống cuống tay chân.
“Sư huynh, sư tỷ, nghe đây! Vừa rồi ta quan sát được, khi Thứ Hỏa Hầu tung hỏa cầu, chân trái sẽ giật nhẹ do phản ứng linh lực. Nếu đánh trúng khớp gối trái ngay sau đó, sẽ khiến chúng mất thăng bằng và rất có thể sẽ không thể tạo hỏa khí trong thời gian ngắn.”
Trần Ngọc Phong hơi cau mày, rồi khẽ gật. “Được!”
Thanh Anh cũng có chút ngạc nhiên nhìn về phía Tô Khôi Hàn, nhìn cau mày không rõ liệu những lời vừa rồi có nên nghe theo không.
Ngay khi ba con yêu hầu nữa lao tới, hắn khẽ quát khẽ, kiếm quyết thay đổi – thân hình chuyển động như gió, nhắm thẳng đầu gối trái của một con mà đâm. Kiếm quang lạnh lẽo xé toạc đầu gối đỏ lửa kia.
“Chi—ííí!!”
Con yêu hầu rú thảm, toàn thân chao đảo, hỏa khí đang ngưng tụ trong tay tức thì tan biến thành làn khói mỏng.
Không để lỡ thời cơ, Trần Ngọc Phong vung kiếm liên hoàn, như sóng vỗ bờ, mỗi kiếm đều đánh vào khớp yếu như đã luyện hàng trăm lần – nhưng thực chất là nhờ từng dữ liệu phân tích từ Thánh Linh Vũ Điển mà Tô Khôi Hàn vừa truyền đến.
Phía sau, Cơ Thiên Khôi đứng dưới gốc cây, ánh mắt lóe sáng. Trước mắt hắn là một vầng sáng bạc hình quyển sách lơ lửng – Thánh Linh Vũ Điển đang nhanh chóng chuyển động chữ viết:
【Loài: Thứ Hỏa Hầu】
【Nguồn gốc: Sinh trưởng ở rễ cây Hỏa Tâm, tính khí bạo liệt】
【Điểm yếu: Khớp gối trái phản linh tạp, mất cân bằng khi dùng hỏa cầu】
【Tình trạng hiện tại: 11 con – 5 yếu, 3 chuẩn bị tấn công, 3 đang tụ khí】
“Bên trái! Có ba con đang núp trên cao, tụ hỏa khí!” – Tô Khôi Hàn lập tức hét lớn.
Soạt—!
Trần Ngọc Phong phóng người vυ"t lên, thân hình như diều đứt dây, kiếm khí đánh xoáy vào đám hầu còn chưa kịp thả cầu. Một tiếng nổ lớn vang vọng cả khu rừng. Thân thể yêu hầu rơi xuống như rác rưởi.
Chỉ sau năm mươi hơi thở, bầy Thứ Hỏa Hầu gần như bị quét sạch.
Trần Ngọc Phong thu kiếm, nhẹ thở dốc, quay đầu nhìn về phía Cơ Thiên Khôi, nơi thiếu niên áo xanh nhạt đứng lặng, tay còn chạm vào trang Thánh Linh Vũ Điển đang tỏa sáng âm u giữa rừng tối.
Hắn hơi khẽ cười, cả Thanh Anh cũng là như thế, tình huống có chút chật vật nhưng không thể không thừa nhận công lao rất lớn của Cơ Thiên Khôi.
"Tiểu sư đệ, ta vẫn không nhìn ra đệ rất giỏi a..."
"Sư tỷ quá khen, là do ta để ý kỹ hơn mọi người 1 chút thôi..."
"Thu thập 1 chút đi, mặc dù đám Thứ Hoả Hầu không có nội đan nhưng 1 vài bộ phận có thể thu lại, sẽ đổi được điểm cho tông môn..."-Trần Ngọc Phong lên tiếng.
"Sư huynh, ta phát hiện ra tổ của đám Thứ Hoả Hầu, mọi người mau tới xem!"-Thanh Anh hí hửng đáp, cô nàng dường như không quá quan tâm tới xác của đám yêu thú này.
Tổ của đám Thứ Hoả Hầu là 1 gốc cây Hoả Tâm cỡ lớn, bọn chúng dường như đã đào rỗng bên trong hốc, vậy mà cây này lại còn sống được. Còn chưa đợi cả 2 lại gần Thanh Anh đã nhanh nhảu tiến lại gốc Hoả Tâm kia, giống như muốn tìm kiếm gì đó.
Nhưng còn chưa để nàng ta mừng rỡ thì từ bên trong hốc, xuất hiện thêm 1 đầu Thứ Hoả Hầu khác, thể hình của nó so với đám trước đó thì khá là lớn, cao hơn ba trượng, lông đỏ rực như dung nham, hai tay to như cột đình, hai mắt cháy rực linh diễm, đeo mặt nạ khói xám có khắc hình ký tự cổ xưa. Trần Ngọc Phong lúc này cũng tìm tới liền cảm thấy không ổn:
"Sư muội, mau lùi lại, có lẽ nó là Thứ Hoả Hầu vương!"
"Sư huynh, nó chỉ có 1 mình, cả 3 chúng ta cùng lên có lẽ cũng không có gì khó!"
"Sư tỷ, đầu Thứ Hoả Hầu Vương này có lẽ đã là Linh Tâm cảnh viên mãn, mau rời khỏi nơi này..."
Trần Ngọc Phong lúc này cũng có chút kinh ngạc liếc mắt sang nhìn Cơ Thiên Khôi, dường như y cũng không thể ngờ là ở cảnh giới của hắn vậy mà lại có thể tự tin nói rõ ràng như vậy.
Nhưng đầu Thứ Hoả Hầu Vương kia dĩ nhiên sẽ không để cho Thanh Anh có cơ hội phản ứng lại, nó nhanh chóng ngưng tụ hoả cầu bắn về phía nàng ta, cách biệt 1 đại cảnh giới, Thanh Anh nhanh chóng bị chấn bay ngã nhào về phía sau, miệng còn phun 1 ngụm máu lớn ho sặc sụa, chỉ thiếu chút ngất đi.
Cơ Thiên Khôi nhanh chóng tiến tới đỡ nàng ta lùi lại, còn Trần Ngọc Phong thì xông lên giao thủ. Mặc dù ở thế yếu nhưng tạm thời y vẫn chống đỡ được, may mắn là tốc độ của hoả cầu không quá nhanh cho nên vẫn có thể kéo dài thời gian sau đó tìm cơ hội bỏ trốn.
[Loài: Thứ Hỏa Hầu Vương
Tu vi: Linh Tâm cảnh viên mãn
Nguồn gốc: Sinh trưởng ở rễ cây Hỏa Tâm, tính khí bạo liệt
Sở trường: Hoả Cốt Khí- tạo ra khói độc tự động xâm nhập vào vết thương.
Điểm yếu: đang phân tích]
"Sư huynh, điểm yếu của nó không giống đám trước đó không được tấn công trực diện..."
"Được, ngươi đưa Thanh Anh đi trước, ta sẽ tìm cách cắt đuôi nó...."
Cơ Thiên Khôi vừa đưa Thanh Anh rời đi thì Trần Ngọc Phong đã trúng hoả cầu của Thứ Hỏa Hầu Vương, hắn cũng giống như Thanh Anh miệng không tự chủ mà phun 1 ngụm máu lớn, thân thể mệt mỏi.
Đầu Thứ Hỏa Hầu Vương lúc này tỏ ra đắc ý, nó gầm lên 1 tiếng thật lớn, sau đó đằng sau lưng nó bốc lên 1 loại khí màu đỏ dần dần hoà lẫn với không gian xung quanh.
Lúc này Cơ Thiên Khôi bắt ngờ quay trở lại, hắn tiến tới đỡ Trần Ngọc Phong dậy:
"Sao ngươi lại quay trở lại, Thanh Anh sư muội đâu?"
"Sư tỷ đã ở 1 nơi rất an toàn, chúng ta tìm cách đối phó đầu yêu thú này trước!"
"Nhưng ta không phải là đối thủ của nó!"
"Đừng lo, ta đã tìm ra điểm yếu của nó, sư huynh cứ nghe theo chỉ dẫn là được!"
"Được, tất cả đều nghe theo ngươi!"