Cơ Thiên Khôi vừa làm việc vừa trao đổi với hệ thống về nhiệm vụ mà mình hoàn thành, với cảnh giới của hắn dĩ nhiên là không thể hoàn thành nó ngay được. Lúc này hắn nhanh chóng nghe được tin tức Trần Ngoc Phong quyết chiến với 1 vị ngoại môn đệ tử khác trên võ đài.
"Sao mới đó mà đã đi đánh nhau rồi, tên này không phải là muốn thử đó chớ..."
Nghĩ xong hắn cũng nhanh chóng hoàn thành nốt công việc ở ruộng rau sau đó tìm đến võ đài. Cả 2 bên lúc này đã xuất hiện, đối diện với Trần Ngọc Phong không ai khác chính là ngoại môn đệ tử Chu Bá Tiêu, đây cũng chính là kẻ đã làm khó dễ hắn thời gian gần đây. Trong lòng Cơ Thiên Khôi thầm cau mày, liệu không phải là tại hắn mà liên luỵ đến người ta chứ, ở bên cạnh lại nghe đám đệ tử xì xào to nhỏ.
- Lần này Trần Ngọc Phong tiêu đời rồi, Chu sư huynh đã là Linh Tâm võ giả đỉnh phong, nói không chừng mấy ngày trước được tông môn ban cơ duyên đã bước vào Chân Nguyên cảnh rồi cũng nên...
- Đúng vậy, Trần Ngọc Phong kia mới chỉ là Linh Tâm trung cảnh, không thể nào là đối thủ của Tiêu sư huynh...
-Ta còn nghe nói, hắn luyện công bị tẩu hoả nhập ma, kinh mạch tắc nghẽn đã nửa năm nay rồi...
Trên võ đài lúc này, khí thế 2 bên cũng hừng hực tinh thần chiến đấu:
"Trần Ngọc Phong, ngươi không nên cam thiệp vào chuyện của!"
"Chuyện nào là của ngươi, ta chỉ thấy chướng tai gai mắt nên mới ra tay, ngươi không có quyền gì cấm đoán được ta..."
"Hahaha, tốt lắm vậy thì bây giờ chúng ta bắt đầu đi...."
Lời còn chưa dứt, Chu Bá Tiêu đã chớp nhoáng xông lên tấn công khiến Cơ Thiên Khôi ở dưới có chút khó chịu, cái tên này chơi không đẹp.
[DING! Kích hoạt Thánh Linh Vũ Điển.
Phát hiện: Võ giả Linh Tâm cảnh đỉnh phong- Công pháp “Thuỷ Nguyên Quyết” tầng năm, khí hải bình thường, bị ám thương ở cánh tay trái, giảm 20% sức chiến đấu!
Phát hiện: Võ giả Linh Tâm trung cảnh- Công pháp Huyền Hoả Quyết tầng 3, khí hải bình thường, trạng thái chiến đấu 100%, có thể đột phá bất cứ lúc nào!]
Chu Bá Tiêu ngay lập tức thi triển Thuỷ Nguyên Quyết khi vừa với áp sát đối thủ, Trần Ngọc Phong cũng không chịu yếu thế, nhanh chóng tung ra Huyền Hoả Quyết chống đỡ, dường như công pháp của Trần Ngọc Phong có chút yếu thế bị Chu Bá Tiêu khắc chế nhưng hắn vẫn rất nhẹ nhàng giao thủ.
Ngược lại là Chu Bá Tiêu, càng đánh lại càng trở nên rối rắm luống cuống tay chân không còn mạnh miệng như lúc đầu nữa, Trần Ngọc Phong trong lúc giao thủ dường như cũng phát hiện ra điểm mấu chốt, hắn buộc miệng nói ra:
"Tay trái của ngươi bị thương!"
Lúc này Cơ Thiên Khôi ở dưới chỉ biết dở khóc dở cười, cái tên này, còn không biết nhân cơ hội mà tấn công lại còn nói ra khiến đối thủ phòng bị.
Chu Bá Tiêu sau khi nghe đối thủ nói vậy hắn liền phòng bị với cánh tay trái của mình, mấy ngày trước hắn ra ngoài đã bị 1 đầu yêu thú cấp cao tấn công, dù thành công bỏ trốn nhưng cũng bị đánh đả thương. Nếu không phải vì nghe nói Trần Ngọc Phong thua mình 2 đại cảnh giới ại nửa năm nay không đột phá, hắn mới không dại mà đi khiêu chiến đối thủ.
Nhưng Trần Ngọc Phong cũng không hề nao núng, dường như hắn không quan tâm tới điểm yếu kia của đối thủ, Hoả Huyền Quyết của hắn càng đánh lại càng trở nên bá đạo, giống như võ kỹ đó chỉ dành riêng cho hắn vậy.
[DING! Hoả Huyền Quyết tầng 3- đại thành]
Lúc này, Cơ Thiên Khôi nhận thấy thông báo liền biết rõ, trận này Trần Ngọc Phong thắng chắc rồi.
Tất cả ngoại môn đệ tử có mặt ở Luyện Võ đài đều chứng kiến khoảnh khắc huy hoàng của Trần Ngọc Phong, dường như không còn ai khinh thường hắn nữa, mà trở nên kinh sợ. Kết thúc trận chiến, Chu Bá Tiêu ngã gục xuống võ đài không 1 chút động tĩnh, còn Trần Ngọc Phong thì nhẹ nhõm nhảy xuống võ đài giống như trận chiến vừa rồi không làm cho hắn mất quá nhiều sức lực.
Chu Bá Tiêu vẫn nằm trên đó, hắn không có bất tỉnh, chỉ là lòng tự trọng của hắn hôm nay đã bị phá vỡ, hắn khiêu chiến đối thủ yếu hơn mình nhưng lại thua 1 cách bẽ mặt như vậy, đạo tâm của hắn đã lung lay đổ vỡ.
"Ta thua rồi ư? Không thể nào đâu! Là mơ thôi..."
Cơ Thiên Khôi mừng rỡ tiến lại chúc mừng:
"Sư huynh, ngươi thắng rồi!"
"Haha, còn không phải là nhờ ngươi sao? Hơn nữa đánh thắng hắn cũng không có gì đáng tự hào, cả ta và Chu Bá Tiêu đều không lọt vào nổi top 200 ngoại môn đệ tử, không có gì đáng tự hào cả..."
Đúng vạy, Cơ Thiên Khôi còn có nhiệm vụ trợ giúp Trần Ngọc Phong tiến vào top 100 đệ tử ngoại môn a, hiện giờ hắn mới chỉ ngoài 200, vẫn còn cách 1 đoạn khá là xa.
"Sư huynh, có khi tu luyện mãi cũng không phải là cách, nên ra ngoài lịch lãm..."
"Được, ta cũng đang có ý định này, dù sao thì Hoả Huyền Quyết tầng 3 đã đại thành, việc ra ngoài luyện tập là điều hiển nhiên."
"Trần sư huynh..."-1 nữ đệ tử bất ngờ tiến lại.
"Chào sư muội, có chuyện gì không?"
"Sư huynh, nghe nói huynh định ra ngoài luyện tập, có thể cho ta theo không?"
"Ừm,..."
Trần Ngọc Phong ngẫm nghĩ vài giây, nhưng cuối cùng cũng gật đầu đầu đồng ý. Vị sư muội kia tên là Thanh Anh, là 1 võ giả Phàm Thai cảnh viên mãn, chỉ thiếu 1 chút nữa là đột phá Linh Tâm cảnh. Lần này nàng nhìn ra được tiềm năng của Trần Ngọc Phong lại trùng hợp nghe được hắn muốn ra ngoài, nên mới mặt dày đòi đi theo.
Sáng hôm sau, Thanh Anh đã đứng chờ ở trước ngoại viện của Trần Ngọc Phong từ sáng sớm, nàng ta diện 1 bộ y phục màu xanh nhạt, trông vô cùng tao nhã. Thấy cả 2 bước ra, nàng ta vui vẻ mở lời, kể cả với Tô Khôi Hàn cũng không có biểu cảm ghét bỏ gì.
"Sư huynh, sư đệ, mong 2 người giúp đỡ..."
"Sư muội, đi thôi..."
Dưới những ánh mắt thán phục của tất cả mọi người, cả 3 nhanh chóng rời khỏi tông môn, đệ tử ngoại môn như Trần Ngọc Phong đều được phép rời khỏi tông môn tối đa là 3 ngày, tuy không quá nhiều nhưng như vậy tông môn cũng là nghĩ cho sự an toàn của các đệ tử.
"Sư huynh, lần này chúng ta sẽ đi đâu..."-Thanh Anh tò mò hỏi.
"Man Sâm Lâm Hải..."
"Sư huynh, nhưng đó là nơi khảo thí cho ngoại môn đệ tử tiến vào nội môn mà?"-Thanh Anh kinh ngạc hô lớn.
"Không sao, chúng ta chỉ quanh quẩn tiêu diệt đám yêu thú ở vòng ngoài, sẽ không có yêu thú cấp cao, với lại cũng chỉ có đám yêu thú đó mới có đủ sức ép cho chúng ta..."
"Được, nghe theo sư huynh hết..."
Man Sâm Lâm Hải nằm ở phía tây Thánh Đạo tông, mất nửa ngày mới tới, trải dài hơn ngàn dặm, rừng rậm trập trùng như sóng biển, từng tán cây cổ mộc cao đến che khuất nhật nguyệt, rễ lớn chôn sâu như rồng ẩn trong lòng đất. Nơi này từ lâu đã bị xem là vùng đất cấm, bởi linh khí dồi dào nhưng tạp loạn, tụ nhiều yêu vật, hung cầm, thậm chí còn từng xuất hiện dấu vết của cổ trận và huyết tế.
Ánh sáng mặt trời khó xuyên qua tầng lá dày đặc, khiến rừng rơi vào thứ ánh sáng mờ mịt vĩnh hằng, như chạng vạng không bao giờ dứt. Tiếng gió rít trong rừng như tiếng ai gào thét, đôi khi vọng lại tiếng hú dài thê lương của yêu thú chưa từng thấy tên trong sách cổ.
Trên mặt đất, linh thảo quý hiếm mọc chen chúc cạnh độc mộc và nấm âm hàn, một bước sai có thể dẫn đến bị trúng độc khí hoặc rơi vào hố lôi trận từ thời cổ đại. Đệ tử yếu kém vào nơi này, chẳng khác nào tự sát.
Nhưng chính vì nguy hiểm, nơi đây trở thành thánh địa lịch luyện của các đại tông môn. Bởi từng nhành linh thảo, từng viên tinh hạch từ yêu thú đều là tài nguyên quý báu, nếu như như gặp được thứ tốt, cũng có thể đem về đổi cho tông môn lấy linh thạch tu luyện, tăng cao tu vi.