Cuối cùng, khối Tinh Hạch yên ổn lại, chỉ còn một dòng sáng đỏ ngưng tụ.
Sau đó, hắn mới thả khối Thiên Tinh Mộc Tủy vào, dùng trận pháp kích hoạt Mộc nguyên khí, dung nhập tinh hoa gỗ và tinh tú vào Tinh Hạch. Ngay khi hòa hợp, không gian vang lên một tiếng ngân dài như tiếng thở dài của thiên địa.
Tinh Hạch và Mộc Tủy từ từ kết hợp, dần biến thành một khối phôi khí tỏa ra linh quang nhàn nhạt.
Đến bước khắc ấn trận văn. Cơ Thiên Khôi hít sâu, bàn tay kết ấn liên tục, vẽ nên từng đạo phù văn như dải ngân hà rơi xuống. Những phù văn này không chỉ là ký hiệu chết, mà dưới sự dẫn dắt của Cửu Tinh Liên Đấu Trận, chúng chồng lớp, cộng hưởng, bùng lên hào quang chín sắc.
Trong nháy mắt, cả tiểu viện như biến thành lò luyện thiên địa. Gió lốc gào thét, ánh sáng cuồn cuộn, còn phôi khí kia không ngừng run rẩy, phát ra từng tiếng rít gào như đang giãy giụa thoát khỏi sự giam cầm.
Cơ Thiên Khôi gầm nhẹ, hai tay đan chéo, ném ấn quyết cuối cùng vào.
ẦM!
Một tiếng nổ vang vọng, linh quang rực rỡ lan tỏa khắp bốn phương. Trong ánh sáng ấy, một thanh kiếm dài ba thước từ từ hiện ra, thân kiếm trong suốt như lưu ly, mơ hồ có vân gỗ tinh tú ẩn hiện, lưỡi kiếm lại lóe lên ánh huyết sắc tràn đầy uy nghiêm.
Thanh kiếm rung lên, phát ra một tiếng ngân trong trẻo. Không giống như binh khí chết, thanh kiếm này… rõ ràng mang theo một tia linh tính sơ khai, như đang hân hoan chào đón chủ nhân.
Cơ Thiên Khôi nở nụ cười mệt mỏi:
“Thành công rồi… pháp bảo cấp bốn, lại còn sinh ra linh tính, có thể coi như nửa bước huyền bảo.”
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào lưỡi kiếm. Kiếm thân khẽ run, một luồng dao động tinh thần yếu ớt truyền đến, mang theo ý niệm nịnh bợ như một đứa trẻ vừa mới sinh ra.
Ngoài tiểu viện, dù động tĩnh không lớn nhưng Trần Ngọc Phong đã phát hiện ra, hắn ngước nhìn về phía Cơ Thiên Khôi đang ở:
"Dao động này...không lẽ là..."
Cơ Thiên Khôi không chần chừ, thu hồi thanh kiếm vừa luyện thành, luyện chế pháp bảo cấp bốn liền tiêu tốn hơn một nửa linh lực trong cơ thể, thực sự vô cùng mệt mỏi, nhưng hắn không định dừng lại mà tiếp tục nuốt hai viên Bồi Nguyên Đan lấy lại tinh thần sau khi nghỉ ngơi một chút thì trực tiếp đi đến Trân Bảo Các trong tông môn.
Bên trong, ánh sáng chói lọi, kệ ngọc trưng bày đủ loại trân bảo, binh khí, linh thạch, dược liệu. Đệ tử ra vào tấp nập.
Lão chấp sự hôm trước thấy hắn đến, vốn định tỏ ra hờ hững như thường lệ. Nhưng khi nhìn thấy thanh kiếm trong tay hắn, lão vô thức nuốt nước miếng. Kiếm khí sắc bén khiến da đầu run lên.
“Ngươi… muốn bán thứ này?”
Cơ Thiên Khôi gật đầu, đặt thanh kiếm lên bàn ngọc. Kiếm thân khẽ rung, linh quang lóe sáng, lập tức hấp dẫn vô số ánh nhìn.
Ầm ——! Cả đại sảnh bùng nổ tiếng xôn xao.
“Đây là… pháp bảo cấp bốn?!”
“Không thể nào, sao lại có ở chỗ này?”
“Trong Thánh Đạo Tông ta, pháp bảo cấp ba đã là hiếm, cấp bốn… chỉ có thể dựa vào cống hiến hoặc vận khí, sao hắn lại có được?”
Lão chấp sự mặt mũi căng thẳng, nhìn quanh rồi vội vàng thu hồi thanh kiếm vào hộp ngọc, nhỏ giọng nói:
“Thứ này… đã vượt ngoài thẩm quyền của ta, Cơ trưởng lão, xin chờ một lát.”
Nói xong, lão nhanh chóng rời đi.
Chưa đến một khắc, một nam tử trung niên mặc áo bào xanh bước ra. Khí tức quanh thân như có như không, ánh mắt sâu thẳm khó lường. Cả đại sảnh vốn náo động lập tức im bặt, không ai dám thở mạnh.
“Ta là Tần Thương, trưởng lão quản sự Trân Bảo Các. Đem pháp bảo ngươi vừa luyện chế được theo ta vào phòng.... để ta xem.”
Cơ Thiên Khôi không nói gì, chỉ gật đầu, lững thững theo Tần Thương vào một căn phòng kín rồi nhanh chóng đẩy hộp ngọc ra.
Tần Thương mở nắp, mắt thoáng lóe sáng. Hắn đưa tay chạm vào thanh kiếm, kiếm thân khẽ ngân lên, như bài xích xa lạ.
“Có linh tính sơ khai… là pháp bảo cấp bốn thượng phẩm.”
Một tia kinh ngạc thoáng hiện trong mắt hắn, nhưng nhanh chóng che giấu. Ông khép nắp hộp, cười nhạt:
“Cơ trưởng lão, thứ này nếu bán ra, ít nhất có giá năm vạn linh thạch trung phẩm. Nhưng ta muốn hỏi…”
Hắn dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt Cơ Thiên Khôi, giọng trầm thấp:
“Pháp bảo này… là ngươi tự mình luyện chế sao?”
Trong đại sảnh không ai dám lên tiếng, toàn bộ đệ tử đều căng thẳng lắng nghe. Không khí như đông cứng lại, một bên là bí mật to lớn, một bên là nghi ngờ dò xét.
Cơ Thiên Khôi khẽ nhếch môi, khóe mắt ánh lên tia sắc bén, đáp:
“Tần trưởng lão, ngài nghĩ sao?”
Tần Thương không nói gì, hắn thầm nghĩ, một thiếu niên mười lăm tuổi có thể luyện chế được pháp bảo cấp bốn, điều này trọng yếu cỡ nào đây. Tông môn chỉ sợ là không tiếc tài nguyên bồi dưỡng hắn. Qua vài năm nữa liệu hắn có phải là sẽ luyện chế được pháp bảo cấp 6 không, đến lúc đó dù là Thiên Nhất cường giả gặp tên nhóc này cũng phải cúi đầu chào một câu a.
Tần Thương ánh mắt thâm trầm, không gặng hỏi thêm, chỉ cười nhạt một tiếng:
“Được rồi, giao dịch này ta sẽ đích thân xử lý.”
Hắn vung tay, một túi trữ vật rơi trên bàn ngọc, linh quang chớp lóe, hiển nhiên là đã chứa sẵn số lượng linh thạch khổng lồ.
“Pháp bảo cấp bốn này, ta định giá năm vạn linh thạch hạ phẩm, Cơ trưởng lão có thể kiểm tra.”
Cơ Thiên Khôi thu túi trữ vật vào tay, thần thức quét qua, xác nhận số lượng không sai. Hắn khẽ gật đầu, giọng trầm ổn:
“Ta cần mua thêm một vài tài liệu cấp bốn, nếu nơi này có sẵn thì lấy cho ta.”
Tần Thương hơi nhướng mày, nhưng vẫn gật đầu:
“Có, chẳng qua số lượng không nhiều. Cơ trưởng lão muốn loại nào?”
Cơ Thiên Khôi liệt kê mấy loại tài liệu cần thiết như Thanh Ngọc Thần Thiết, Thiên Hỏa Tinh Tủy, cùng một số phụ liệu khác. Tần Thương đích thân đi vào hậu điện, chỉ chốc lát đã mang ra từng hộp ngọc đặt trước mặt hắn.
“Đều là hàng tồn trữ nhiều năm, giá trị cao. Cơ trưởng lão chắc hẳn sẽ cần.”
Giao dịch diễn ra gọn gàng. Cơ Thiên Khôi lấy một phần lớn linh thạch đổi lấy số tài liệu quý giá này, sau đó thu hết vào nhẫn trữ vật.
Trong đại sảnh, đệ tử qua lại không biết nội dung trao đổi cụ thể, chỉ thấy hai người nói chuyện riêng tư một lúc rồi mới cùng nhau bước ra, Tần Thương miệng còn không ngừng mở miệng vui vẻ tiếp đón Cơ Thiên Khôi khiến tất cả mọi người đều sững sờ không biết nên nói gì.
"Trời ạ...không lẽ hắn tự mình luyện chế được pháp bảo cấp 4 ư?"
"Không đùa đâu, hồi sáng ta thấy hắn tới Trân Bảo Các thu mua Thiên Tinh Mộc Tủy là tài liệu cấp bốn. Không sai đâu..."
"Nhưng hắn mới có mười mấy tuổi mà..."
Cơ Thiên Khôi thần sắc thản nhiên, không buồn đáp lại bất kỳ ánh mắt nào. Hắn chỉ khẽ chắp tay với Tần Thương:
“Giao dịch hôm nay, đa tạ trưởng lão.”
Nói rồi, hắn xoay người rời khỏi Trân Bảo Các.
Phía sau lưng, Tần Thương đứng nguyên tại chỗ, nhìn bóng dáng hắn khuất dần, khóe miệng khẽ nhếch lên không nói gì thêm nữa, nhanh chóng biến mất không để lại dấu vết gì.
Tin tức Cơ Thiên Khôi từ Trân Bảo Các đi ra, chỉ sau một buổi chiều đã lan truyền khắp ngoại viện.
“Hắn… mua một đống tài liệu cấp bốn, toàn là thứ chỉ có luyện khí sư mới dùng!”
“Còn trước đó thì sao? Nghe nói hắn bán đi một kiện pháp bảo cấp bốn, đổi được mấy vạn linh thạch!”
“Cái gì? Pháp bảo cấp bốn!? Trong Thánh Đạo Tông ta, mấy ai có thể luyện ra được thứ này chứ?”