“Tên tiểu tử này dạy căn bản rất vững. Nếu thật sự kiên trì, chưa chắc đã không đổi mệnh cho hai phế vật kia.”
Trời dần tối, gió nhẹ thổi qua. Trong tiểu viện mộc mạc ấy, hai thiếu niên đang cố gắng đứng vững trong trụ mã bộ, mồ hôi đẫm áo, nhưng ánh mắt lại lóe lên sự kiên định chưa từng có.
Trần Ngọc Phong khẽ nheo mắt, trong lòng thầm nghĩ:
“Các ngươi… chính là bước đầu tiên để ta chứng minh cho thiên hạ thấy, phế vật cũng có thể trở thành cường giả.”
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai còn vương trên tán lá, trong tiểu viện yên tĩnh của Cơ Thiên Khôi đã vang lên tiếng gọi.
“Các ngươi, lại đây.”
Hai thiếu niên vừa mới bái nhập hôm qua vội vàng chạy đến, đứng nghiêm trước mặt sư phụ. Một người vóc dáng gầy gò, đôi mắt sáng nhưng lại mang theo vẻ tự ti. Người còn lại thì thân hình thô kệch, da ngăm đen, trông có chút chậm chạp nhưng ánh mắt lại kiên nghị.
Cơ Thiên Khôi nhìn cả hai, ánh mắt như lưỡi dao xuyên thấu thân thể bọn họ, trầm giọng nói:
“Các ngươi muốn đi theo ta, chỉ dựa vào căn cơ hiện tại thì cả đời cũng chẳng thể tiến xa. Ta không muốn nuôi phế vật, cho nên hôm nay… ta sẽ giúp các ngươi một bước rửa sạch tạp chất, chấn hưng căn thể.”
Nói đoạn, hắn lật tay, trong lòng bàn tay xuất hiện hai viên đan dược xanh biếc, mùi dược hương vừa lan tỏa đã khiến linh khí thiên địa khẽ dao động.
“Tẩy Tủy Đan!”
Hai thiếu niên trợn tròn mắt, kinh hãi thốt lên.
Trong tông môn, loại đan này cực kỳ trân quý, bình thường chỉ cấp cho thiên tài chân chính. Không ngờ, sư phụ lại thẳng tay ban cho bọn họ – hai kẻ bị người ta chê cười là căn cốt hạ phẩm.
“Cầm lấy. Nuốt vào đi.”
Giọng Cơ Thiên Khôi không lớn, nhưng mang theo uy nghiêm khiến cả hai không dám do dự, lập tức quỳ xuống tiếp nhận.
Ngay khi viên đan dược trượt vào bụng, cả hai lập tức biến sắc. Một cỗ nhiệt lực như lửa cháy cuồn cuộn bùng phát, xông thẳng vào gân mạch, tạng phủ. Bọn họ gào lên một tiếng đau đớn, rồi ngã quỵ, toàn thân run rẩy.
“Ahhh…!”
Khí tức hỗn loạn, lỗ chân lông toàn thân mở ra, một lớp dịch thể màu đen đặc sệt trào ra ngoài. Mùi hôi thối nồng nặc lan tỏa, khiến không khí trong sân trở nên khó ngửi đến cực điểm.
Người gầy gò run lẩy bẩy, thân thể nhỏ bé co rút, da dẻ xuất hiện từng vệt hắc khí đùn ra. Người ngăm đen thậm chí còn đau đến mức lăn lộn trên đất, mồ hôi trộn lẫn dịch nhầy bám đầy khắp người, như muốn ngất đi.
Cơ Thiên Khôi đứng thẳng, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt bình thản nhìn cảnh tượng ấy, không hề ra tay trợ giúp.
“Đây chính là tạp chất và độc tố trong thân thể các ngươi. Muốn thành cường giả thì phải chịu đau đớn. Nếu chịu không nổi, các ngươi vĩnh viễn chỉ là phế vật.”
Một canh giờ trôi qua…
Tiếng rêи ɾỉ dần yếu đi, thay vào đó là tiếng hít thở vững vàng. Từng tia khí tức linh động bắt đầu hiện ra quanh cơ thể hai thiếu niên. Lớp dịch thể đen dần bị ép hết ra ngoài, da thịt trở nên trắng nõn, sáng bóng, gân mạch lưu thông rõ ràng, đôi mắt cũng sáng lên như vừa được gột rửa.
Cuối cùng, cả hai đồng loạt mở mắt.
“Thưa sư phụ… đệ tử… thành công rồi!”
Trong mắt họ lấp lánh sự phấn khởi chưa từng có, cơ thể nhẹ nhàng như thoát khỏi gông xiềng trói buộc.
Cơ Thiên Khôi nhìn họ một lát, gật đầu.
“Tốt. Từ hôm nay, ta sẽ đặt tên cho các ngươi. Người gầy gò, ánh mắt sáng, chí hướng kiên cường – ngươi tên Lạc Vân. Người ngăm đen, khí lực mạnh, ý chí kiên định – ngươi tên Hạo Sơn. Các ngươi, chính là đệ tử chân truyền của ta – Cơ Thiên Khôi.”
“Đệ tử Lạc Vân, bái kiến sư phụ!”
“Đệ tử Hạo Sơn, bái kiến sư phụ!”
Cả hai đồng thanh, giọng nói run rẩy nhưng mang theo sự kích động khôn xiết.
Từ giây phút ấy, trong lòng họ đã khắc sâu bóng dáng vị sư phụ bá đạo nhưng kiên định này.
Trong tiểu viện, hương thơm lan tỏa, khác hẳn mùi thuốc luyện đan nồng nặc thường ngày.
Lạc Vân và Hạo Sơn ngồi xếp bằng bên ngoài, bụng kêu òng ọc không ngừng, đôi mắt tò mò nhìn về phía nhà bếp nơi sư phụ bận rộn.
“Ngươi có ngửi thấy không? Hình như… mùi này khác hẳn mấy món hầm yêu thú chúng ta thường ăn trong tông môn.”
“Ừ… không biết sư phụ đang làm gì, nhưng ta nuốt nước miếng không ngừng được…”
Trong bếp, Cơ Thiên Khôi áo tay xắn cao, trước mặt là nguyên liệu đủ loại: thịt yêu hổ cấp ba, sừng ma dương cấp hai, linh cốt gà trảo phong…
Đối với các tu sĩ khác, những nguyên liệu này chỉ đem đi nướng sơ hoặc nấu canh bồi bổ. Nhưng trong mắt một người từng đến từ hiện đại như Cơ Thiên Khôi, chúng chính là nguyên liệu tuyệt hảo để tạo nên mỹ vị.
“Không thể để đệ tử của ta ăn uống qua loa như trong tông môn. Muốn chúng lớn mạnh, trước hết phải ăn uống đàng hoàng. Mà quan trọng hơn… ta cũng thèm!” – hắn cười thầm.
Chẳng mấy chốc, một nồi lẩu cay đỏ rực đã bốc khói nghi ngút. Thịt yêu hổ được cắt mỏng, nhúng vào nước lẩu sôi sùng sục, hương cay nồng khiến ngay cả linh khí trong sân cũng bị quấy động.
Bên cạnh, hắn còn bày ra một đĩa sườn ma dương nướng mật ong, bên trên rắc thêm vài loại thảo dược thay cho gia vị, vừa thơm lừng vừa tỏa linh khí nồng hậu.
Chưa hết, còn có món gà trảo phong chiên giòn, lớp da vàng óng, cắn một miếng chắc chắn giòn tan trong miệng.
Cơ Thiên Khôi nhìn bàn ăn, khóe miệng cong lên:
“Hoàn hảo. Bữa cơm sư đồ đầu tiên, phải thế này mới xứng.”
“Lạc Vân, đi gọi Trần sư phụ!”
Nghe tiếng, Lạc Vân ríu rít vâng dạ rồi mò đi tìm Trần Ngọc Phong. Rất nhanh đã quay trở lại, hai đệ tử vừa nghe đã chạy ùa vào, nhưng vừa nhìn thấy bàn đầy món ăn liền ngây như phỗng.
“Sư… sư phụ, đây… đây là thức ăn sao?” – Lạc Vân há hốc miệng.
“Không phải chứ, trước giờ ta chỉ thấy người ta nấu canh thuốc, hoặc nướng trực tiếp… Chưa từng thấy cái này!” – Hạo Sơn trợn mắt.
Cơ Thiên Khôi thản nhiên ngồi xuống, cầm đũa (do chính hắn tự tiện dùng gỗ luyện thành):
“Đây gọi là ẩm thực. Ở thế giới khác, ăn uống cũng là một loại nghệ thuật. Ngồi xuống, nếm thử đi.”
Hai thiếu niên nhìn nhau, rồi dè dặt gắp một miếng thịt yêu hổ nhúng lẩu, cho vào miệng.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt cả hai đồng loạt sáng rực.
“Ôi trời… cay… cay quá! Nhưng… nhưng thơm! Linh lực trong cơ thể như sôi trào!” – Lạc Vân mặt đỏ bừng, nhưng vẫn không ngừng gắp tiếp.
“Cái này… mềm, ngọt, còn có vị gì đó… khó tả! Ta cảm giác khí huyết toàn thân đang lưu thông mạnh mẽ!” – Hạo Sơn vừa gặm sườn nướng vừa rơi nước mắt.
Chẳng mấy chốc, hai đệ tử vốn kiệm lời giờ biến thành hai cái “máy ăn”, tranh nhau từng miếng.
“Lạc Vân, ngươi ăn chậm thôi, đó là miếng của ta!”
“Ngươi to khỏe như trâu rồi, để ta ăn bồi bổ thêm trí tuệ mới phải!”
Cơ Thiên Khôi ngồi nhìn, bật cười lớn, trong lòng cảm thấy thỏa mãn. Còn Trần Ngọc Phong thì không nói không rằng gì im lặng gắp đồ ăn, lành lùng đến vô cảm khiến Cơ Thiên Khôi không biết nói gì với tên này mà chỉ thầm nghĩ khi nhìn thấy 2 đứa nhỏ kia:
“Đúng thế… ở kiếp trước, ta không thể làm thầy ai. Nhưng ở kiếp này, ta sẽ khiến các ngươi không chỉ mạnh mẽ, mà còn sống như một con người chân chính – biết hưởng thụ, biết nỗ lực, biết vươn lên.”
Sau bữa ăn, cả hai đệ tử ngồi khoanh chân, linh lực vận chuyển như điên cuồng. Món ăn kia chẳng những ngon mà còn kích phát linh khí trong cơ thể, tốc độ tu luyện trong chốc lát tăng gấp đôi.