Người đầu tiên tiến ra, chính là thiếu niên áo lam đến từ Vân gia Bắc vực. Hắn ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng như tinh quang, khí tức dày đặc. Khi bàn tay đặt lên Linh Căn Tháp, lập tức một đạo quang mang bùng phát, từ tầng một vọt thẳng lên tầng bảy!
“Trời! Linh căn thượng phẩm!”
“Đây chính là truyền nhân Vân gia sao, quả nhiên bất phàm!”
Đám đệ tử bên dưới rộn ràng, nhiều ánh mắt lộ vẻ kính sợ.
Kế đó, một thanh niên cường tráng bước ra, lưng vác đại chùy, mỗi bước chân nặng như sấm động. Đó chính là đệ tử hạch tâm Lôi Minh Thành. Hắn cười lớn, bàn tay đặt lên Linh Căn Tháp. Trong nháy mắt, từng đạo lôi quang nổ tung, ầm ầm bao trùm toàn tháp. Quang trụ trực tiếp dâng lên tầng tám, thậm chí ẩn ẩn có xu thế đột phá tầng chín!
“Lại là linh căn thượng phẩm!”
“Thật sự toàn là yêu nghiệt… sau này tất thành đại nhân vật.”
Cả đại điện sôi trào, ngay cả vài vị trưởng lão nội môn cũng khẽ gật đầu, ánh mắt sáng ngời.
Tiếp theo, một bóng dáng đỏ rực chậm rãi tiến ra. Hỏa Linh công chúa của Xích Diễm quốc mặc hỏa y phiêu diêu, dung nhan diễm lệ, đôi mắt sáng rực như ngọn lửa thiêu đốt. Nàng chỉ khẽ đặt tay, lập tức Linh Căn Tháp rung động dữ dội, hỏa quang hừng hực như muốn thiêu đốt cả đại điện. Quang trụ chớp mắt đã phá thẳng tầng chín, trên đỉnh tháp xuất hiện dị tượng — hỏa phượng hót vang.
“Trời đất! Dị tượng hỏa phượng, đây chính là Hỏa Linh thể truyền thuyết sao!”
“Khó trách Xích Diễm quốc gọi nàng là công chúa trời sinh, thiên phú này vượt xa thường nhân rồi.”
Sắc mặt các đệ tử Thánh Đạo Tông biến đổi kịch liệt, một số kẻ vốn tự tin nay lập tức cúi đầu, trong lòng dâng lên cảm giác bất lực.
Còn các trưởng lão cao tầng thì đồng loạt lộ vẻ nghiêm nghị. Một người trong đó trầm giọng:
“Thiên phú như vậy, không thể để lọt khỏi tay các Phong khác.”
Hào quang từ Linh Căn Tháp vẫn chưa tắt, từng thiên kiêu các phương lần lượt bước lên. Có kẻ đạt tầng sáu, có kẻ tầng bảy, thậm chí còn có một thiếu nữ vô danh chạm tới tầng tám, khiến người ta giật mình kinh ngạc. Toàn bộ đại điện tràn ngập khí tức so tài, áp lực như núi.
Ở ghế ngoại môn trưởng lão, Trần Ngọc Phong khẽ nhíu mày, đôi mắt như có hỏa quang lưu chuyển, nhìn thấy cảnh tượng hỏa phượng khi nãy thì ánh mắt chợt lóe sáng. Hắn không nói gì, chỉ siết chặt tay áo, trong lòng dấy lên chiến ý mơ hồ.
Cơ Thiên Khôi thì híp mắt, cơ bắp toàn thân khẽ căng, như thể đang chuẩn bị chờ một ngày chính mình cũng bước lên Linh Căn Tháp ấy.
Một năm qua, bọn họ đã chứng kiến không ít thiên tài, nhưng hôm nay, mới thật sự cảm nhận được áp lực đến từ khắp thiên hạ.
Sau một buổi sáng dài kiểm tra, tiếng ầm vang của Linh Căn Tháp mới dần lắng xuống. Ban đầu, trước quảng trường đại điện có hơn năm nghìn người chen chúc, nhưng lúc này, số người còn đứng lại đã thưa thớt rõ rệt.
Một vị trưởng lão nội môn vuốt chòm râu bạc, giọng sang sảng:
“Thiên đạo vốn vô tình, căn cốt bất đồng, không thể cưỡng cầu. Từ hơn năm nghìn ứng tuyển giả, hiện tại chỉ còn lại chín trăm tám mươi mốt người thông qua khảo nghiệm. Các ngươi… đều là tinh anh trong tinh anh.”
Lời vừa dứt, đám thiếu niên trúng tuyển lập tức rào rào hít thở, vẻ mặt vừa hưng phấn vừa run rẩy. Kẻ thì kiêu ngạo ngẩng cao đầu, kẻ thì cảm động đến mức đỏ hoe mắt.
Ở phía dưới, những kẻ bị đào thải lần lượt rời khỏi quảng trường. Có người thất thần như mất hồn, có kẻ oán hận, có kẻ thầm siết nắm tay, quyết chí lần sau sẽ quay lại. Tiếng bàn tán vang dội khắp nơi:
“Không ngờ ngay cả Linh căn hạ phẩm cũng bị loại bỏ, quả nhiên là đại môn siêu cấp…”
"Ngươi không nhìn thấy sao? Mặc dù là Linh căn hạ phẩm, nhưng tên đó đã ngoài 25, mà tu vi chỉ mới bước vào Phàm Thai cảnh, không phải phế vật thì là gì?"
“Hơn năm nghìn người, cuối cùng chỉ còn chưa đến một nghìn… tỉ lệ còn chưa đến hai phần, thật tàn khốc!”
“Nhưng mà như thế mới càng chứng minh, Thánh Đạo Tông chính là thánh địa của thiên tài.”
Trên cao, Tông chủ Đấu Hải lặng lẽ gật đầu, gương mặt nghiêm nghị quét mắt qua toàn trường, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút ở mấy thiên kiêu kinh diễm như Hỏa Linh công chúa, truyền nhân Vân gia và cao thủ Lôi Minh Thành.
Bên cạnh là Lục trưởng lão Tề Hồng khẽ mỉm cười:
“Bước đầu chọn lọc xong, mới lộ ra vài viên ngọc thô. Nhưng trận thứ hai — thí võ — e rằng mới là nơi phân cao thấp chân chính.”
Không khí nơi đại điện thoáng chốc lại sục sôi, từng ánh mắt lấp lánh chiến ý, mong đợi cuộc so tài kế tiếp.
Tiếng chuông đồng vang lên ba hồi, âm hưởng ngân dài, khiến quảng trường rộng lớn vốn đã sục sôi nay càng thêm căng thẳng.
Tông chủ Đấu Hải bước lên trước, giọng vang vọng như sấm rền:
“Hôm nay, sau vòng chọn lọc căn cốt, còn lại chín trăm tám mươi mốt người. Các ngươi chính là thiên kiêu trong thế hệ trẻ khắp thiên hạ, nhưng muốn nhập Thánh Đạo Tông, còn cần chứng minh bản thân bằng thực lực!”
Nói rồi lại phất tay một cái, chỉ thấy không gian rung động, mười võ đài khổng lồ hiện ra giữa quảng trường. Mỗi võ đài đều phủ đầy cấm chế, hào quang bao phủ, khí tức thánh uy khiến ai nhìn cũng cảm thấy máu sôi trào.
“Trong vòng mười ngày, các ngươi sẽ chia nhóm lên võ đài, tiến hành thí võ loại trừ. Ai thất bại ba trận sẽ lập tức bị loại. Ai giữ vững vị trí đến cuối cùng mới có tư cách trở thành đệ tử của ta!”
Lời vừa dứt, toàn trường bùng nổ. Tiếng hò hét, tiếng hít thở dồn dập, ánh mắt từng người rực lửa chiến ý.
“Cuối cùng cũng bắt đầu rồi!”
“Cơ hội chỉ có một lần, không được phép thua!”
“Nghe nói Hỏa Linh công chúa có Hỏa Linh thể, không biết sẽ bộc phát ra thế nào…”
Ngay cả các trưởng lão trên khán đài cũng gật gù, ánh mắt mang theo mong chờ. Lục trưởng lão Tề Hồng thì cười khẽ:
“Đây mới là tinh túy của chiêu sinh ba năm một lần… Trong số này, chắc chắn sẽ xuất hiện những cái tên chấn động tông môn.”
Rồi tiếng hô vang lên:
“Trận thứ nhất, bắt đầu!”
Trên võ đài số một, hai bóng người nhảy vọt lên, khí tức chân nguyên bộc phát, lập tức giao phong. Một kiếm quang sáng chói, một quyền phong cuồng mãnh, tiếng va chạm như sấm nổ khiến đám đệ tử bên dưới không khỏi nghẹn thở, tim đập dồn dập.
Chín võ đài khác cũng lần lượt khởi động, khói bụi bùng lên, sóng khí cuồn cuộn như thủy triều. Trong khoảnh khắc, cả quảng trường biến thành biển chiến hỏa, chiến ý ngút trời, nhiệt huyết bừng bừng.
Tiếng reo hò ngày càng lớn, trận thứ ba vừa kết thúc thì trên võ đài số bảy, một bóng thiếu nữ áo đỏ chậm rãi bước lên. Dáng người uyển chuyển, dung nhan như lửa thiêu đốt, đôi mắt trong suốt như ngọc lưu ly, khiến bao kẻ nhìn ngây dại.
Có tiếng kêu vang:
“Hỏa Linh công chúa! Là nàng ấy!”
"Mới 14 tuổi đã là Phàm Thai trung cảnh rồi!"
“Nghe nói nàng ta còn là trời sinh Hỏa Linh Thể, thực lực tuyệt đối vượt xa cùng cấp!”
Đối thủ của nàng là một thanh niên cường tráng, thân hình cao lớn, tu vi Phàm Thai đại đại cảnh, hơn hẳn 2 tiểu cảnh giới, nắm giữ võ kỹ Thiên Thạch Quyền.
Chưa kịp ai định thần, nàng đã khẽ nhấc tay, chỉ thấy hỏa diễm bùng nổ, trong nháy mắt võ đài tựa như biến thành biển lửa. Hỏa diễm màu đỏ như dung nham chảy tràn, sức nóng khiến khán giả bên dưới cũng phải mồ hôi đầm đìa.
“Thiên Hỏa Liệt Diễm!”