Chương 39: Một năm

Ầm!!! Lữ Hạo bị đánh bật ra ngoài võ đài, toàn thân máu tươi trào ra, kinh hãi thất thần.Quảng trường sững sờ, chỉ còn tiếng hít thở dồn dập.

“Không thể tin được… vượt hai tiểu cảnh giới… mà hắn vẫn thắng!?”

“Không… không thể nào! Một vô danh tiểu tốt không ngờ lại có thể đánh bại cao thủ top 100 ngoại môn…”

Cơ Thiên Khôi đứng sừng sững giữa trung tâm võ đài, ngực phập phồng, nhưng ánh mắt thì bình tĩnh vô cùng, như một khối nham thạch bất động trước bão tố.

Ngày thứ ba.

Ánh nắng ban mai rọi xuống quảng trường Thí Võ, hàng ngàn đệ tử ngoại môn lại tụ tập chật kín, ánh mắt dồn cả về võ đài chờ đợi những trận chiến mới. Nhưng chờ đợi mãi, quảng trường vẫn im lặng đến mức có thể nghe rõ từng tiếng gió.

Một đệ tử khẽ thì thầm:

“Hôm nay… không ai dám lên sao?”

Người bên cạnh cười khổ:

“Trần Ngọc Phong đã đánh bại La Vĩnh, đứng đầu ngoại bảng. Còn Cơ Thiên Khôi thì vượt hai tiểu cảnh giới đánh bại Lữ Hạo. Ai còn có thể ra mặt nữa? Thắng cũng chẳng vinh quang, thua thì chỉ thêm nhục.”

Lời bàn tán lan ra khắp nơi, càng lúc càng nhiều ánh mắt chán nản cúi xuống. Đám đông vốn náo nhiệt giờ chỉ còn lại sự im lặng nặng nề.

Đúng lúc ấy, một đạo quang mang hạ xuống võ đài. Lục trưởng lão Tề Hồng trong y bào rộng thùng thình xuất hiện, ánh mắt quét qua toàn trường, khí thế uy nghiêm như núi cao.

“Nếu như không còn ai khiêu chiến, vậy thì Thí Võ Ngoại Môn kết thúc tại đây.” – giọng nói của lão vang vọng khắp bốn phía. “Trần Ngọc Phong, Cơ Thiên Khôi, hai ngươi đã lấy thực lực chính mình chứng minh đủ tư cách. Kể từ hôm nay, Trần Ngọc Phong trở thành Ngoại môn trưởng lão, còn Cơ Thiên Khôi chính thức đảm nhiệm chức phụ tá trưởng lão. Nếu như còn đệ tử nào buông lời dèm pha, nhất định bản trưởng lão sẽ hảo hảo gặp mặt uống trà đàm đạo với đệ tử đó!”

【DING! Hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến: Thí Võ Ngoại Môn】

【Trong vòng 3 ngày, ngươi phải đánh bại toàn bộ kẻ khiêu chiến】

【Thưởng: 1000 điểm thưởng, 5 viên Tinh Hạch cấp 4】

Ầm! Cả quảng trường như nổ tung nhưng không ai dám hó hé câu nào, Lục trưởng lão đã lên tiếng cũng rõ rằng là ý của tông chủ, bọn họ có đần cũng biết không nên hó hé gì lúc này.

Trong đám đông, có kẻ cắn răng nghiến lợi, có kẻ ánh mắt đỏ ngầu, còn có kẻ im lặng cúi đầu, lòng vừa khâm phục vừa oán hận.

Cơ Thiên Khôi đứng yên lặng trên võ đài, ánh mắt bình thản, tựa như tất cả lời bàn tán đều chẳng hề lọt vào tai. Trần Ngọc Phong thì siết chặt nắm tay, khóe môi nhếch lên, lửa chiến ý hừng hực trong mắt – đây là sự công nhận mà hắn đã khát vọng suốt bao năm.

Lục trưởng lão phất tay áo, dõng dạc tuyên bố lần nữa:

“Tất cả những gì các ngươi vừa chứng kiến – là bằng chứng mạnh mẽ nhất! Thực lực mới là căn cơ để đứng vững trong Thánh Đạo Tông!”

Nói xong, khí thế cuồn cuộn của lão ập xuống, ép cho quảng trường vốn đang ồn ào lại rơi vào tĩnh lặng.

Cuối cùng, mọi người chỉ có thể cúi đầu, không cam lòng nhưng cũng chẳng còn cách nào khác.

Trận Thí Võ ngoại môn, đến đây chính thức hạ màn.

---------------------------

Một năm trôi qua.

Thánh Đạo Tông, Linh Tuyền Phong.

Trên đỉnh núi, linh khí dày đặc cuồn cuộn như sóng biển, từng tia quang mang ngưng tụ thành cột sáng xuyên thẳng trời cao. Giữa trung tâm quang trụ, một thân ảnh ngồi xếp bằng, cả người bao phủ trong hỏa diễm chói rực, ngọn lửa màu vàng kim đan xen hồng sắc, bùng cháy hừng hực tựa như có thể thiêu rụi cả thiên địa.

Đột nhiên —

Ầm!!!

Một tiếng nổ như lôi đình dội xuống, hỏa diễm quanh thân Trần Ngọc Phong bỗng co rút lại, sau đó bùng nổ thành biển lửa vô tận. Đôi mắt hắn mở ra, trong đồng tử phản chiếu hai vòng hỏa luân quay cuồng, thần uy kinh thiên động địa.

“Thiên Linh cảnh… cuối cùng cũng đột phá!”

Giọng nói trầm thấp như sấm, từng chữ từng chữ đều tràn ngập khí thế bá đạo.

Ngay sau đó, thân hình hắn khẽ động, cả người đã bay vυ"t lên không trung. Lửa thần hỏa lan tỏa thành đôi cánh khổng lồ, hắn lơ lửng giữa trời, thần thái uy nghiêm như thiên thần giáng thế.

Khí tức mạnh mẽ ép xuống, cả dãy núi Linh Tuyền run rẩy. Những đệ tử gần đó ngẩng đầu nhìn, ánh mắt không giấu nổi chấn động:

“Hắn… hắn ngự không phi hành rồi! Đây là dấu hiệu của Thiên Linh cảnh!”

“Không thể tin được, mới một năm thôi, Trần Ngọc Phong đã bước vào cảnh giới này… tốc độ tu luyện khủng bố đến mức nào chứ?”

“Lại còn… ngọn lửa kia! Không biết là lửa gì, trông uy lực lớn quá, thật là mạnh!”

Trong lúc mọi người bàn tán, trên không trung, lửa thần hỏa cuồn cuộn xoay quanh, kết hợp với thiên địa linh khí tạo thành hỏa trận thiên nhiên. Mỗi cử động, mỗi ánh mắt của Trần Ngọc Phong đều mang theo một loại uy thế vượt trội, giống như hắn đã thật sự hòa nhập vào thiên đạo, trở thành một bộ phận của thiên địa.

Ở xa xa, vài vị trưởng lão âm thầm quan sát, ánh mắt sáng rực. Một người khẽ lẩm bẩm:

“Quả nhiên là Cửu Dương Thánh Thể… chỉ mới Thiên Linh cảnh mà đã mạnh mẽ đến mức này. Nếu sau này tiến lên cao hơn… chỉ e là một đời cường giả vô địch!”

Người khác cau mày:

“Nhưng cũng vì vậy mà hắn sẽ trở thành cái đinh trong mắt kẻ thù. Cái gọi là minh châu quá sáng, tất sẽ bị dòm ngó…”

Trong khi đó, Trần Ngọc Phong ngự không giữa trời, ánh mắt sắc bén nhìn về phương xa, chiến ý bừng bừng. Một năm rèn luyện, hắn đã lột xác hoàn toàn. Giờ đây, hắn mới thật sự bước lên con đường cường giả, con đường sẽ chấn động cả thiên hạ.

Lúc này giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu Cơ Thiên Khôi:

[DING! Trần Ngọc Phong đã đột phá Thánh Linh cảnh]

[Hệ thống kiến nghị ký chủ có thể hấp thu Dương Chi Tinh Hồn của thánh thể Cửu Dương Thần Hỏa, sẽ rất có lợi cho việc tu luyện của ngươi!]

Cơ Thiên Khôi khuôn mặt đen sạm lại lại, tốc độ tu luyện của hắn đã tăng lên đáng kể nhưng so với Trần Ngọc Phong thì vẫn còn rất chậm, nếu như có thể hắn cũng rất muốn tăng tốc độ tu luyện lên chút, nhưng mà tăng như hệ thống khuyên thì hắn thà chết cho xong....

Ánh sáng hỏa diễm dần thu liễm, Trần Ngọc Phong từ trên không trung hạ xuống, lửa thần hỏa quanh thân cũng biến mất như chưa từng tồn tại. Hắn thở ra một hơi dài, trong ánh mắt vẫn còn sót lại một tia nóng rực bất khuất.

Ngay lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên:

“Ngọc Phong sư huynh, chúc mừng huynh đột phá Thiên Linh cảnh!”

Cơ Thiên Khôi dẫn theo Thanh Anh và Tịnh Nhàn bước đến. Trên gương mặt ba người tràn ngập nụ cười, ánh mắt nhìn hắn không chỉ có sự ngưỡng mộ, mà còn là niềm vui mừng xuất phát từ tận đáy lòng.

Thanh Anh khẽ cười, giọng nói trong trẻo mà ấm áp:

“Huynh thật sự quá lợi hại rồi… chỉ mới một năm, đã có thể ngự không phi hành. Đúng là làm cho người ta theo không kịp.”

Tịnh Nhàn nhẹ giọng tiếp lời:

“Nhưng chính vì có huynh ở phía trước, chúng ta mới không dám lười biếng… huynh yên tâm, bọn muội sẽ không khiến huynh phải thất vọng.”

Trần Ngọc Phong nhìn ba người, khóe miệng cong lên, ánh mắt dịu lại:

“Chúng ta là đồng môn, cũng là huynh muội đồng sinh cộng tử. Chỉ cần có quyết tâm, các ngươi cũng sẽ sớm vượt qua ta thôi.”

Cơ Thiên Khôi hừ nhẹ, ánh mắt lóe lên chiến ý:

“Chờ ta một thời gian nữa, nhất định sẽ theo kịp bước chân ngươi. Đến lúc đó… ta còn muốn phân một trận phân cao thấp!”

Tiếng cười vang vọng khắp Linh Tuyền Phong, xua đi không khí nặng nề vốn còn sót lại sau lần chiến đấu với Oán Ma một năm trước.

Đúng lúc ấy, từ xa truyền đến tiếng chuông trầm hùng, âm thanh ngân dài chấn động khắp các ngọn núi. Từng đạo phù quang lấp lánh giáng xuống, mang theo khí thế trang nghiêm.