“Tiếp chiêu của ta!” – Tần Hạo Thiên hét lớn, trọng đao bổ xuống, đao mang gầm thét như sấm, nặng như núi lở.
Trần Ngọc Phong giơ kiếm đón lấy, thân thể bùng phát hỏa diễm dữ dội, kiếm quang đỏ rực va chạm cùng trọng đao.
Tiếng nổ ầm vang, cả võ đài rung động kịch liệt. Hai người cùng bị chấn bay ra, đều phải lùi lại vài bước, thế trận ngang nhau.
“Khá lắm!” – Tần Hạo Thiên cười gằn, đao thế càng thêm mãnh liệt, từng nhát bổ xuống như muốn xẻ đôi không gian.
Trần Ngọc Phong hét lớn, toàn thân tỏa ra hỏa quang ngút trời. Trong nháy mắt, nhiệt độ không gian tăng vọt, gió nóng quét qua khiến không ít đệ tử phải che mặt, mồ hôi tuôn ròng ròng.
“Chuyện gì vậy? Thân thể hắn… sao lại phát ra khí tức nóng bỏng như mặt trời?”
“Chẳng lẽ là một loại bí pháp?”
“Không đúng… thứ này quá bá đạo, ta chưa từng thấy!”
Dưới hàng ghế cao tầng, vài trưởng lão lặng lẽ nhìn nhau, thần sắc ngưng trọng.
“Quả nhiên là Cửu Dương Thần Hỏa Thánh Thể…” – Lục trưởng lão thì thầm.
“Thánh thể xuất thế, thiên phú tuyệt luân. Chẳng trách hắn có thể đối đầu cùng Tần Hạo Thiên ở cảnh giới viên mãn.”
“Chỉ e rằng, sau trận này, tên tuổi Trần Ngọc Phong sẽ lan khắp cả tông môn.”
Trong khi mọi người vẫn còn chấn kinh, Trần Ngọc Phong đã lao tới, kiếm quang bùng nổ, hỏa diễm ngập trời.
Một kiếm đỏ rực phá tan đao mang, trực tiếp ép Tần Hạo Thiên phải lùi lại mấy bước, l*иg ngực hắn phập phồng, khóe môi rớm máu.
“Ngươi… mạnh thật! Nhưng ta chưa thua!”
Tần Hạo Thiên gầm lên, toàn thân bùng phát đao ý như biển, cứng cỏi mà bá đạo, nhưng hỏa diễm cuồng bạo của Trần Ngọc Phong liên tục áp chế, khiến hắn mệt mỏi ứng phó.
Cuối cùng, Trần Ngọc Phong quát vang:
“Cửu Dương – Khai Thiên Kiếm!”
Một kiếm như thái dương hạ thế chém xuống, hỏa quang bùng nổ làm mọi người phải nheo mắt.
Ầm!
Trọng đao của Tần Hạo Thiên bị đánh bật khỏi tay, cả người hắn hộc máu, thân thể bay văng ra khỏi võ đài, nặng nề quỳ gối dưới đất, khói bốc lên từ làn da cháy xém.
Cả quảng trường chết lặng.
Ngay sau đó, tiếng reo hò như bùng nổ:
“Hắn thắng rồi! Trần Ngọc Phong thắng rồi!”
“Không thể nào… Tần Hạo Thiên, số một ngoại môn lại thua sao?!”
“Chỉ là một kẻ vô danh, vậy mà đánh bại được hắn… Trần Ngọc Phong rốt cuộc là ai?”
Trên võ đài, Trần Ngọc Phong thở gấp, mồ hôi lăn dài trên trán, hỏa quang dần tắt đi, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên nghị, tựa như ngọn lửa bất diệt.
Hắn cúi đầu, nhìn về phía Cơ Thiên Khôi dưới khán đài. Hai huynh đệ chỉ khẽ gật đầu với nhau, không một lời thừa, nhưng tình nghĩa và quyết tâm đã nói lên tất cả.
Ngày thứ hai, quảng trường Thí Võ lại một lần nữa chật kín. Từ sau trận chiến kinh thiên ngày hôm qua, đệ tử nào cũng nóng lòng muốn chứng kiến liệu Cơ Thiên Khôi có giữ nổi danh vọng vừa mới gầy dựng.
Một thân ảnh bước lên võ đài, ánh mắt lạnh lẽo nhìn thẳng Cơ Thiên Khôi.
“Ta – La Vĩnh, xếp hạng một trăm hai mươi lăm ngoại bảng. Hôm nay sẽ là người đánh bại ngươi!”
Đám đông lập tức xôn xao.
“Là La Vĩnh! Hắn đã là Chân Nguyên trung cảnh, thực lực vốn cao hơn Cơ Thiên Khôi một bậc!”
“Đúng vậy, lần này thì khó mà may mắn như hôm qua nữa!”
Cơ Thiên Khôi chắp tay, ánh mắt bình thản. “Mời.”
Ầm! Khí tức trung cảnh bùng phát, La Vĩnh lao tới, quyền kình tung hoành, mỗi chiêu đều nặng như vạn cân, ép Cơ Thiên Khôi liên tiếp lùi lại, bước chân in hằn xuống mặt đá.
“Thế nào? Ngươi chỉ có vậy thôi sao!” – La Vĩnh cười dữ tợn, thân hình xoay tròn tung ra một quyền như bão táp, quét ngang toàn bộ võ đài.
Cơ Thiên Khôi cắn răng, khí huyết sôi trào. Trong khoảnh khắc nguy cấp, hắn hét vang:
“Địa Liệt Quyền!”
Một quyền nện xuống, mặt đất nứt toác như long xà giãy dụa, địa khí hội tụ, quyền kình bạo liệt trào dâng.
Ầm! Quyền của hắn va chạm cùng đòn thế của La Vĩnh, chấn động khiến không ít đệ tử che tai thối lui.
Hai người đồng thời bị hất ngược ra sau, ngực phập phồng, máu trong người sôi sục.
“Khủ… khá lắm!” – La Vĩnh nghiến răng, lại lao lên, quyền chưởng tung hoành, song mỗi lần va chạm đều bị Cơ Thiên Khôi dùng Địa Liệt Quyền phá giải, dù khí tức hắn yếu hơn nhưng từng chiêu lại vững vàng, từng bước áp chế.
Sau hơn mười hiệp, cuối cùng Cơ Thiên Khôi gầm lên, hai quyền liên tiếp nện xuống, mặt đất nứt tung như địa long nổi giận.
Ầm! La Vĩnh bị đánh văng ra khỏi võ đài, hộc máu ngã quỵ, không thể đứng dậy nổi.
Quảng trường im phăng phắc một thoáng, rồi tiếng bàn tán nổ ra như sấm.
“Không thể nào! Hắn vừa chỉ mới Chân Nguyên sơ cảnh thôi mà lại đánh bại trung cảnh sao?”
“Cái quyền pháp kia… rõ ràng là Địa Liệt Quyền, nhưng uy lực mạnh đến mức này… sợ là đã đạt đến cấp ba!”
“Không thể tin được… một tiểu tử vô danh, lại luyện thành võ kỹ cấp ba trong thời gian ngắn như vậy?”
Trên ghế cao tầng, có trưởng lão khẽ gật đầu:
“Thằng nhóc này… tư chất không hề tầm thường. Càng đánh càng lộ ra tiềm lực đáng sợ.”
Cơ Thiên Khôi thu quyền, ngực phập phồng, mồ hôi chảy dài trên trán, nhưng ánh mắt hắn lại kiên nghị, trầm ổn như núi.
Sau khi La Vĩnh bại trận, một thân ảnh khác chậm rãi bước ra, khí tức hùng hậu như núi non chặn đứng trời đất.
“Ta – Lữ Hạo, xếp hạng sáu mươi lăm ngoại bảng. Nghe đồn ngươi có thể vượt cấp chiến đấu, hôm nay ta muốn thử xem ngươi có thể chống nổi bao nhiêu chiêu!”
Đám đông lập tức dậy sóng.
“Lữ Hạo! Hắn đã là Chân Nguyên đại cảnh, chỉ còn nửa bước là chạm tới đại đại cảnh rồi!”
“Cơ Thiên Khôi lần này e rằng phải bại…”
Trên võ đài, Cơ Thiên Khôi vẫn đứng thẳng tắp, ánh mắt không gợn sóng. “Xin chỉ giáo.”
Ầm! Lữ Hạo không nhiều lời, thân hình vụt tới như hùng ưng bổ mồi, một quyền trầm hùng nện thẳng xuống.
“Địa Liệt Quyền!” – Cơ Thiên Khôi dồn toàn bộ linh lực, quyền kình rung chuyển mặt đất.
Ầm! Hai quyền chạm nhau, nhưng khác với trận trước, Cơ Thiên Khôi bị hất văng đi, thân thể lảo đảo, gân cốt rung lên.
“Không thể nào… Địa Liệt Quyền lại không thể chống đỡ?”
“Khác biệt hai tiểu cảnh giới, đúng là không phải chuyện đùa!”
Lữ Hạo cười lạnh, thân hình lóe sáng, trong nháy mắt xuất hiện trước mặt Cơ Thiên Khôi, quyền kình phá không, trực tiếp giáng thẳng lên ngực hắn!
Ầm! Một tiếng nổ trầm vang dội. Cơ Thiên Khôi bị đánh lùi ba bước, nhưng thần sắc hắn lại không hề biến đổi, thân thể vững như bàn thạch.
Cả quảng trường ồ lên:
“Cái gì!? Hắn… hắn không bị thương sao?”
“Không thể nào! Quyền kia của Lữ Hạo đủ sức nghiền nát một tảng cự thạch!”
Trên ghế cao tầng, mấy trưởng lão bàn tán xôn xao, chỉ có Lục trưởng lão Tề Hồng khẽ gật đầu, ánh mắt sâu xa:
“Các ngươi còn nhớ Tử Huyết Tinh Thạch lần trước chứ? Tiểu tử này đã hấp thu nó, nhục thân bị huyết lực tẩy rửa, hiện tại đã đạt đến cảnh giới cực kỳ cứng rắn. Dù thua kém về cảnh giới, cùng cấp gần như khó lòng gây thương tổn cho hắn.”
“Ồ… thì ra là vậy…” – vài trưởng lão trầm giọng, ánh mắt lóe sáng.
Dưới võ đài, Lữ Hạo cũng biến sắc, gầm lên: “Không tin ngươi chịu nổi ta thêm nữa!”
Quyền kình liên tiếp giáng xuống như mưa bão. Nhưng lần nào cũng vậy, Cơ Thiên Khôi tuy bị ép lùi nhưng thân thể chẳng hề rạn nứt, ánh mắt càng lúc càng lạnh lẽo.
Đến cuối cùng, hắn đột ngột bạo quát, dồn sức tung ra một chiêu Địa Liệt Quyền cường hãn nhất, mặt đất nứt toạc, kình lực cuộn trào.
-----------------------
"Miêu tả qua qua mấy vụ đánh nhau chứ không giỏi lắm, mn thông cảm he!"