Chương 36: Ngoại môn trưởng lão

Ngay sau đó, nó xé toạc hư không, thân hình biến mất trong một khe nứt tối tăm, để lại tiếng gầm gào tràn đầy không cam tâm.

Hư Vô Linh Phệ không chút chần chừ, thân thể vô hình lập tức tan vào hư vô đuổi theo, chẳng để lại dấu vết nào.

Cả vùng chiến trường yên tĩnh đến đáng sợ. Chỉ còn lại những tiếng thở dồn dập, run rẩy.

Lục trưởng lão lau mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch, hai chân run lẩy bẩy, chỉ dám đứng nguyên một chỗ, không dám bước theo.

“Quỷ Tướng… Quỷ Vương… trời ạ… chỉ một cái hất tay đã khiến Oán Ma trọng thương, nếu vừa rồi là ta… chắc chắn đã hóa tro rồi…”

Trong lòng tất cả mọi người, bóng ma về một thế lực quỷ dị khủng bố hơn cả đã khắc sâu, để lại nỗi sợ hãi khó phai.

Khung cảnh sau khi Hư Vô Linh Phệ rời đi, hư không tan rã như vừa bị xé nát, để lại một vùng hỗn loạn ma khí chưa kịp tán đi.

Lục Trưởng Lão thân thể run rẩy, mồ hôi lạnh túa ra, sắc mặt tái nhợt. Đôi mắt già nua nhìn vào khoảng không bị xé rách, rồi nhìn lại những đệ tử còn sống sót phía sau, hít sâu một hơi:

“Không thể ở lại đây thêm khắc nào nữa! Các ngươi, theo ta trở về tông môn ngay!”

Thanh Anh và Tình Nhạn vẫn còn nức nở, ôm lấy cánh tay đầy máu của Cơ Thiên Khôi, khóc không thành tiếng.

Trần Ngọc Phong bất tỉnh, máu từ khóe môi chưa kịp lau đi, thân thể yếu ớt như chỉ cần thêm một cơn gió nữa sẽ vỡ nát.

Lúc này, Ma Quang bất ngờ lên tiếng :"Vãn bối tham kiến trưởng lão!"

Tề Hồng liếc nhìn Ma Quang, người này thiên phú không tồi, chỉ là chọn nhầm phe, từ biểu hiện chém gϊếŧ Chu Bá Tiêu vừa nãy, lão cũng có chút thiện cảm với hắn.

"Ừm, sau này ngươi có dự định gì không?"

Ma Quang nghe xong liền kích động, dường như Tề Hồng trưởng lão là đang hạ bậc thang cho hắn.

"Bẩm trưởng lão, vãn bỗi nguyện ý bái nhập vao Thánh Đạo tông, chăm chỉ tu đạo tiêu diệt Quỷ vật, bảo vệ nhân loại!"

Tề Hồng gật đầu, ánh mắt vô cùng ưng ý mà đáp lời :"Tốt, từ nay ngươi chính là ngoại môn đệ tử của Thánh Đạo tông ta..."

Trong khi đó, Cơ Thiên Khôi toàn thân như ngâm trong lò lửa, đau đớn dằn vặt bởi Tử Huyết Tinh Hạch đang dần hòa nhập vào huyết mạch. Hắn không nói một lời, chỉ nhắm nghiền mắt, hơi thở loạn nhịp, hai tay siết chặt đến bật máu. Trong đầu hắn, hệ thống vẫn đang vang vọng thông báo tiến trình đồng hóa chưa hoàn tất, từng con chữ như búa nện trong thần hồn.

Lục Trưởng Lão vận dụng linh lực, mở ra một đạo quang môn truyền tống. Miệng gằn giọng, ép bản thân giữ vững bình tĩnh:

“Đi thôi! Về Thánh Đạo Tông dưỡng thương, lần này… đám nhãi các ngươi đã chọc phải sự tồn tại không nên chọc vào.”

Ánh sáng truyền tống bao phủ, cuốn tất cả mọi người rời khỏi vùng đất nhuốm máu và quỷ khí.

Chỉ còn lại bãi chiến trường hoang tàn, nơi từng cây cỏ đã bị nhuộm thành màu đen xám, những sinh linh nhỏ bé quanh đó chết sạch, như dấu tích cho thấy một tai ương vừa mới giáng xuống.

Tối hôm đó, tại Chính Đạo Điện của Thánh Đạo Tông.

Ngọc trụ tỏa ánh sáng vàng nhạt, vách đá khắc đầy thần văn cổ xưa, áp chế linh hồn của người thường. Trong đại điện, mười mấy vị trưởng lão và hộ pháp tụ tập, sắc mặt đều trầm trọng, không khí ngột ngạt đến mức kim châm khó lọt.

Lục Trưởng Lão Tề Hồng là người đầu tiên đứng ra, chắp tay:

“Lần xuất môn này, ngoại môn thương vong thảm trọng, hai vị trưởng lão Phó Tử Tề và Huyền Chung Tử đã vĩnh viễn ngã xuống… Đệ tử Cơ Thiên Khôi được cơ duyên kỳ dị, nhưng cũng bị Tân Sinh Oán Ma để mắt. Đây chính là mầm họa, e rằng sau này sẽ đưa tai ương vào tông môn.”

Câu này vừa thốt ra, lập tức gây nên xôn xao.

Một vị trưởng lão áo xám giận dữ:

“Nếu đã bị quỷ vật nhìn trúng, thì phải lập tức diệt trừ để nhổ cỏ tận gốc! Tông môn ta không gánh nổi rủi ro này!”

Một vị trưởng lão khác, tính tình hòa nhã, lại phản đối:

“Chớ hồ đồ! Chính nhờ Cơ Thiên Khôi dẫn phát dị biến, hai trưởng lão mới kịp kiềm hãm quỷ vật để các đệ tử khác toàn thân trở về. Hơn nữa, hắn còn dung hợp Tử Huyết Tinh Hạch, đã là nhân tài hiếm có trăm năm khó gặp. Gϊếŧ bỏ chẳng khác nào tự tay phá đi tương lai!”

Tranh cãi gay gắt, có phe hô “nhổ cỏ tận gốc”, có phe lại muốn bảo hộ và quan sát thêm.

Trong lúc đó, Tề Hồng trầm giọng, bỗng đưa ra đề nghị:

“Tại ngoại môn hiện trống hai ghế trưởng lão. Ý ta là… để Trần Ngọc Phong tiếp quản vị trí, đồng thời cho Cơ Thiên Khôi trở thành phụ tá. Hai đứa này đồng sinh cộng tử, một người kiên cường, một kẻ cơ trí, biết đâu sau này có thể thay đổi cục diện cho Thánh Đạo Tông.”

Lời này lập tức như châm dầu vào lửa!

Một vị trưởng lão vỗ bàn quát lớn:

“Hoang đường! Hai kẻ tuổi đời chưa đến ba mươi, tu vi bất quá chỉ mới Chân Nguyên sơ cảnh sao có tư cách ngồi ngang hàng với trưởng lão?”

Lại có kẻ mỉa mai:

“Tề Hồng, ngươi là đang toan tính điều gì? Muốn gây nguy hại cho tông môn ta ư? Đem ngoại môn trưởng lão làm trò cười sao?”

Cả đại điện dậy sóng, lời ra tiếng vào, gần như muốn bùng nổ thành tranh đấu.

Ngay lúc ấy, một giọng nói uy nghiêm, dày như sấm vang từ trên cao truyền xuống, áp chế mọi tiếng ồn:

“Đủ rồi!”

Ánh sáng linh quang tụ lại, Tông chủ Đấu Hải hiện thân trên bảo tọa.

Ông vận cẩm bào, tóc bạc như sương, ánh mắt sâu không thấy đáy, chỉ một luồng Đạo vận thoáng tràn ra đã khiến tất cả trưởng lão cứng họng.

Đấu Hải nhìn qua một lượt, cuối cùng dừng trên người Tề Hồng, rồi khẽ gật đầu:

“Ý kiến của Lục trưởng lão, ta đồng ý.”

Cả điện nổ tung, sắc mặt mọi trưởng lão đều biến đổi dữ dội, có người không phục, có kẻ kinh hãi.

Đấu Hải dằn mạnh một câu, không cho ai phản bác:

“Thánh Đạo Tông ta không sợ mầm họa, chỉ sợ không có người dám gánh vác. Nếu Cơ Thiên Khôi bị quỷ vật để mắt, vậy càng phải để hắn đứng ra nghênh đón sóng gió! Nếu hắn không chịu nổi, đó là mệnh. Nếu hắn chịu nổi, hắn sẽ là trụ cột tương lai!”

Lời vừa dứt, khí thế như vạn quân áp đỉnh, khiến tất cả im bặt.

Khi nghị sự ở Chính Đạo Điện kết thúc, tin tức như một cơn bão lan khắp ngoại môn Thánh Đạo Tông:

"Trần Ngọc Phong được tấn thăng làm ngoại môn trưởng lão. Cơ Thiên Khôi – mới chỉ là Chân Nguyên sơ cảnh, lại bất ngờ trở thành phụ tá trưởng lão."

Tin này vừa truyền ra, toàn bộ ngoại môn lập tức chấn động, náo loạn như nồi nước sôi.

Một đám đệ tử tụ lại bàn tán, sắc mặt đầy bất mãn:

“Cái gì? Một tên phế vật mới vào môn mấy năm, còn chưa chắc đứng vững ở Chân Nguyên cảnh, lại có tư cách ngồi ngang hàng cùng trưởng lão? Trò cười à?”

Có kẻ mỉa mai độc địa:

“Nghe nói hắn gặp cơ duyên, được cái hệ thống gì đó trợ giúp, nên mới bò lên nhanh thế. Chẳng qua là vận khí chó chết, chứ có bản lĩnh gì!”

Một nữ đệ tử xinh đẹp, vốn từng khinh miệt Cơ Thiên Khôi, che miệng cười lạnh:

“Thân thể hắn bị quỷ vật để mắt, ai dám ở gần? Có ngày tông môn còn bị hắn lôi xuống vực. Được phong phụ tá ư? Ta xem chỉ là ‘bia đỡ đạn’ cho tông môn thôi.”

Tiếng cười chế nhạo, giễu cợt vang khắp nơi.

Trong mắt nhiều đệ tử, Trần Ngọc Phong còn được tôn trọng nhờ trận chiến liều mình lao vào bảo vệ đồng môn, nhưng Cơ Thiên Khôi thì hoàn toàn khác: cơ duyên, dị biến, lại mang khí tức tà dị. Kẻ không phục thì nhiều, kẻ đố kỵ lại càng đông.